Categories
Information/Entertainment

Tâm Chánh

TÙY BÚT CUỐI NĂM 12/30/2018 (Tâm Chánh)

Mỗi lần mùa xuân đến, trẻ con và lớp thanh niên, thiếu nữ đều vui mừng hân hoan chào đón năm mới bao nhiêu
thì đối với người lớn tuổi, thêm một năm chả có cái gì mới mà chỉ có cái già nua tiếp tục nghiễm nhiên tàn phá 
thêm cơ thể đã có phần yếu đuối của họ. Những cơn gió lạnh buốt của mùa đông thỉnh thoảng thổi qua khiến họ 
không tránh khỏi rùng mình. Các khớp xương thiếu chất nhờn cọ sát nhau tạo nên sự đau nhức làm cho người 
già đã mệt mõi lại càng tăng thêm sự mõi mệt đang hoành hành vô trật tự trong từng thớ thịt của họ, nhấn chìm 
họ sâu hơn vào những tháng ngày tăm  tối; tối và buồn như cảnh hoàng hôn khi mặt trời tiếp tục lùi dần và cuối
cùng tắt lịm sau rặng núi, và sự sống của người lớn tuổi cũng như cảnh mặt trời từ từ lặn dần và tắt hẳn để
lại cho bầu trời một màu đen thăm thẳm của trời đêm. Có khác chăng là mặt trời có dịp ló dạng khi hừng đông,
còn người lớn tuổi khi đã thật sự lặn đi thì gia tài của họ là một chuỗi kỷ niệm cho những người thân,
bạn bè còn ở lại. Tuổi già chẳng những đã không tha cho sinh vật nào cả, trái lại còn thách thức sự chịu đựng
của một cơ thể đã thật sự suy mòn theo những chồng chất của  ngày tháng. 

Chiều nay, khi vào bệnh viện để thăm một người bạn cùng khoá của chồng tôi, nhìn cảnh tượng của một người bạn
đang chống chõi với căn bệnh để khỏi bị chào thua trước lưỡi hái của tử thần, tôi không khỏi xót xa, nhưng xót xa
hơn là chứng kiến sự âu lo đến mất hết thần sắc trên nét mặt và đôi mắt của người vợ khiến lòng tôi nhói lên
niềm đau, nỗi thương cảm cho cảnh đơn chiếc của người vợ bạn; nhất là khi nghe chị ấy tâm sự nỗi lo âu,
sợ hãi trong lòng nếu chẳng may một nửa kia của mình phải ra đi. Vẫn biết và vẫn sẽ phải chấp nhận luật sinh tử,
tuần hoàn của Tạo Hoá, nhưng khi nghĩ đến cảnh biệt ly, tiễn đưa người quá cố đến nơi an nghĩ cuối cùng,
nỗi đau cùng sự hụt hẫng khi phải đối diện trước sự mất mát quá lớn lao thật sự vẫn đánh gục được người
bạn đời đang bị bỏ ở lại. 

Chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi liên tưởng đến cuộc sống thường nhật của chính mình và tôi thầm cám ơn Thượng Đế
đã ban cho tôi và toàn thể gia đình con cháu có được sức khỏe tốt. Sức khỏe là vàng, có nó nên cả đại gia đình
tôi mới có phúc để hưởng sự bình yên. 

Bao nhiêu giận hờn, tranh chấp, bon chen mà con người thường gây ra cho nhau trong những sinh hoạt thường tình
của mỗi ngày xảy ra cho tất cả mọi người trong cuộc sống bỗng trở 
nên vô cùng tầm thường, tầm thường hơn cả
những làn khói mỏng tỏa lên từ tách cà phê nóng, vô vị hơn những chiếc bọt xà bong khi chúng ta rửa tay... 
Ấy thế nhưng tất cả người đời vẫn không thoát được cái vòng luẩn quẩn của hỉ, nộ, ái, ố và không tự thắng 
để vượt qua cái lòng tham sân si của chính họ để rồi tự họ chuốc lấy vào thân bao nỗi buồn phiền, gây nên cảnh
xào xáo trong gia đình và bạn bè thân thuộc. 

Chỉ còn đôi ngày nữa là thêm một năm tuần tự, tiếp tục ra đi, tôi không cầu xin điều chi hơn là cầu chúc cho 
tất cả người thân cùng bạn bè quyến thuộc được ở lại. Nhất là người lớn tuổi, cầu chúc cho họ được ở lại ít nhất
là 20 năm. Năm hết, tết lại về, thêm một lần cúng giỗ người Cha thân yêu của tôi. Cha ơi xin Cha hãy phù hộ cho tất cả,
hãy phù hộ cho đất nước, cho dân tộc Việt Nam. Con cám ơn Cha. Cậu Nhượng ơi, cậu đã gặp Cha T chưa? Có lẽ Cha đã 
cám ơn Cậu đóng hòm cho Cha vào 50 năm trước. T thương nhớ Cha, Cậu, OB Nội, OB Ngoại, Bác Dũng, cô Trân, Dì Ngọc,
cậu Nhơn và Cô Tùng rất nhiều. Xa rồi còn đâu cảnh đoàn viên của gia đình mình trong những năm xưa cũ! 

Lặng buồn ngắm đám mây trời, 
Lòng tôi bỗng thấy chơi vơi bồi hồi, 
Chợt nghe tiếng giọt mưa rơi, 
Nghẹn ngào tiếc nhớ một thời đã qua...!

Tìm đâu ra cảnh đoàn viên!
Của ngày xưa đó, muộn phiền lệ rơi... 
Tặng tất cả các bô lão những câu thơ tếu - Happy New year to you All 
(Tâm Chánh - Dec 30 2018)

Biết bao vật đổi sao đời,
Mình, tôi vẫn được sống đời bên nhau.
Khác gì một miếng trầu cau,
Thêm vôi một tí đậm màu yêu thương. 

Trải qua sương gió bốn mùa,
Đầu xanh nay đã lưa thưa đôi màu, 
Thuở xưa con nhỏ bị đau,
Thay phiên mình thức đêm thâu sá gì.
Nay thì trời mới trở thôi.
Tứ chi ê ẩm cả tôi lẫn mình.

Lúc xưa gặp chuyện bất bình,
Cả tôi lẫn mình gân cổ hơn thua. 
Bây giờ dẫu có không ưa,
Cũng không buồn cãi, tranh đua làm gì. 

Tuổi già hay bị lãng tai 
Nói gà nghe vịt ôi thôi bình thường. 
Chuyện trò lớn tiếng như la,
Nói to khản cổ ông bà im re.

Tuởng rằng bố mẹ ngủ mê.
Bầy con rón rén gần kề xem sao.
Lúc xưa chăm trẻ thế nào.
Nay nó làm lại bản sao của mình. 
Thương con có hiếu có tình.
Cha mẹ ngỏn nghẻn cười tình với nhau.
Thơ Con Cóc (Tâm Chánh Feb-06-2019)

Già rồi cãi vã làm chi.
Tai ông bị lãng, nói gì hoài công.

Thuở xưa thích ái thích ân.
Mà nay chỉ muốn nằm gần bên nhau.

Lúc xưa thèm múi kẹo cau. 
Bây giờ cả đĩa, răng đâu mà ghiền.

Tuổi trẻ ra sức kiếm tiền. 
Bây giờ sức khỏe là tiên trên đời. 

Lúc xưa thiên hạ bãi buôi, 
Lòng liền bực bội khôn nguôi cả ngày.

Bây giờ thì mặc chúng bây,
Có sức cứ gáy, ta đây chả màng

Nụ cười loại bỏ thuốc thang  
Tinh thần thơ thới, an nhàn tấm thân.

Bạn bè ta cũng rất cần.
Nhưng cần bạn tốt, tình thân mới bề

Ta yêu cuộc sống bình yên. 
Không nhiều náo động,
Không phiền não ta. 
Ta không trang phục rườm rà. 
Ta chọn thanh nhã, hợp tuổi già hay hơn
Nhà Tôi (Tâm Chánh 11/17/19)

Nhà tôi trước có bờ sông.
Gia Hội nổi tiếng, Bạch Đằng là tên.
Một con đường nhỏ thông liền,
Gia Hội, ngã giữa, Trường Tiền, Đông Ba.

Cầu Bạch Hổ khiêm nhường lặng lẽ.
Đưa người qua muôn phía ngược xuôi.
Hương giang nước biếc bao đời.
Chứng nhân thế cuộc đổi dời trầm luân.
Ai đã đến Huế một lần.
Ra đi đố khỏi bâng khuâng bồi hồi.
Vì rồi vận nước nổi trôi.
Bao nhiêu vật đổi sao dời khó quên.
Bầu Vá, đất của người hiền.
Đàn Nam Giao cảnh thần tiên của Thành.
Ai qua Đập đá cho Anh.
Gửi thăm Vỹ Dạ, rồi thành Văn Lâu,
An Cựu nay đã thay màu
Hết rồi sắc nét còn đâu dịu dàng.

Trường Quốc Học, lẻ loi ai oán.
Pellerin đâu của một thời.
Hết rồi tất cả người ơi.
Người xưa cảnh cũ đã rời đi xa.
Một lần trở lại thăm nhà.
Hàng dừa mất hút, buồng cau chả còn.
Nhãn lồng hột bé tí hon.
Cơm dày, mọng nước ngọt ngon mất rồi.
Nhà Tây, nhà mới tả tơi.
Nhà Cẩn, thờ phượng, rả rời thảm thê
Saboche chỉ còn cái gốc.
Cây vú sữa không cánh mà bay.

Dỗi mắt tìm mấy hàng cây.
Hoa Hồng, hoa Huệ, Tường Vi đâu rồi? 
Hàng chanh trụi lá hỡi ôi.
Hàng trúc xanh biếc tả tơi úa vàng.
Nhìn cảnh mà điếng ruột gan.
Vì đâu cảnh nát nhà tan thế này!
Ông Bà ở dưới tuyền đài.
Không khỏi buồn tủi, đắng cay nghẹn ngào.
Thương cho con cháu lao đao.
Ước mơ, mơ ước ngày nào đoàn viên? 
T 11/17/19 
Thơ Vụn (Tâm Chánh 10/13/19)

Gió bụi đất trời hòa quyện nhau.
Bao nhiêu niên kỷ bấy nhiêu sầu. 
Cổ thụ bao năm giờ tan tác!
Thế gian chìm đắm cuộc bể dâu. 

Giữa chốn hồng trần có mấy ai.
Không mãi mê say danh lợi hoài.
Phí hao tâm trí cùng sức khỏe,
Ngộ rồi quá trể tiếc lắm thay! 

Cổ tích truyện xưa có nói rằng:
Địa ngục quỷ dữ có nghìn trăm
Quỷ dữ khắp nơi trên trần thế.
Hại nhau đến tán tận lương tâm.

Đầu môi chót lưỡi khắp nơi nơi.
Lời thật lại luôn mất lòng thôi.
Tại sao thiên hạ chuộng giả dối? 
Làm sao ai biết được lòng người! 

Ơn sâu nghĩa nặng hợp thời chăng? 
Thế giới ngày nay chỉ biết rằng,
Máy móc tinh vi mới giá trị.
Tình người chắc bé hơn mụt măng! 

Thuở trước khi muốn hỏi thăm nhau.
Bắt phone để nói dăm ba câu.
Nay thì chỉ text và i méo.
Tối tân chi quá thấy mà rầu! 
T 10/13/20 
Hoài Niệm (Tâm Chánh 02/08/19)

Miên man chậm bước dưới mưa,
Chạnh lòng nhớ đến Huế xưa tôi buồn. 
Mùa mưa bị lũ lụt luôn,
Cầu Lòn, Bầu Vá, Sông Hương xa vời, 
Vân Lâu, Vọng Cảnh những nơi, 
Tôi thường đã được đến chơi nhiều lần, 
Ăn kem bắt bướm trong sân,
Trò chơi cút bắt bao lần cùng Cha.
Thuở xưa chung một mái nhà, 
Nay thì chồng vợ cách xa một Trời. 
Mỗi người phải ở một nơi. 
Mẹ nằm dưỡng lão, Cha thời Mộ sâu.
Bao giờ mới được cùng nhau? 
Gia đình đoàn tụ? 
Ôi sao đoạn trường!T 2/8/19
Kẻ Hề (Tâm Chánh 05/10/19)

Xã hội có lắm kẻ hề! 
Họng to, nổ lớn, bon chen, ai bì.
Nhưng khi đất nước cần thì,
Họ thăng biến mất, kiếm hoài chả ra.
Đến khi yên nước, bình nhà,
Họ lại nổ tiếp vì da quá DÀY...! T 5/10/19 
Buổi chiều 

Cứ mỗi ngày qua buổi xế chiều. 
Ra vườn hóng mát gió hiu hiu. 
Nhớ quê xưa nghe lòng tiu ngỉu,
Xa quá xa rồi tôi hắt hiu. 

Ngắm hoa 

Ngắm hoa lung linh theo gió,
Dưới ánh nắng chiều tuyệt đẹp làm sao!
Hương hoa phảng phất ngọt ngào.
Mùi thơm quyến rũ xuyến xao tâm hồn...!
Đôi ba chú bướm cúi hôn, 
Vờn hoa, vỗ cánh bay luôn không ngừng 
Tiếng chim tíu tít tưng bừng. 
Tạo nên một cảnh yên bình vô biên.
T 5 /17/19
Trẩy Chùa (Tâm Chánh 06/04/19)

Hôm qua đi trẩy chùa hương. 
Thấy cảnh bên đường dừng lại ngắm chơi.
Ngắm cây nhìn cảnh xong rồi.
Nhìn trời đứng bóng mới rời bước đi.
Vừa đi vừa nghĩ phải chi.
Dẹp được CS còn gì quý hơn. T 6/4/19
Tóc Mai (Tâm Chánh 05/26/19)

Ngày xưa thì:
" tóc mai sợi ngắn, sợi dài.
Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm."

Còn bây giờ thì:

Tóc mai bạc trước tiên rồi,
Vì sợi tóc ngắn kỳ khôi vô cùng. 
Đã vậy cứ chổi cọng lên.
Vuốt vừa nằm xuống, lại liền đứng ngay.

Nhìn vào cứ ngỡ rễ cây 
Vướng trên tóc ả khi ra làm vườn.
Anh vội bươn bã dương tay. 
Vuốt tóc vợ lấy rễ cây ai ngờ. 
Ú ớ vợ bảo anh khờ, 
Hãy nhìn cho kỹ tóc nờ, bụi đâu! 
Thở dài vẻ mặt lo âu.
Ôi trời chút nữa bị chầu la oan. 

Ẩm thực xứ Huế 

Lúc trẻ ăn hết củ khoai. 
Ăn xong lại muốn ăn xoài ăn cam.
Nay thì một lát không kham.
Nói chi một củ, mà cam với xoài. 

Đói bụng ăn một củ khoai. 
Uống bát trà nóng ôi thôi tuyệt vời. 
Tô canh cá thệ thật tươi, 
Nấu suông với miếng thơm tươi ngọt ngào. 
Rău răm cắt nhỏ cho vào.
Hành ngò tiêu ớt ôi chao thơm lừng.

Cá bống kho quẹo cong cong. 
trứng cá vàng lượm trông mà thấy mê.
Ăn với cơm nóng khỏi chê.
Dặm thêm dưa cải no nê dạ tì.

Cơm xong hóng mát gió chiều. 
Bờ sông Gia Hội, yêu kiều lặng trôi. 
Trên bờ quang gánh gọi mời.
Rao bán đủ món bánh, xôi, cháo chè.
Dưới nước trên những chiếc ghe,
Giọng hò tiếng Huế lê thê đượm tình. 
Xa rồi non nước Ngự Bình. 
Nam Giao, Vỹ Dạ, ngắm hình lòng đau.
Bạch Đằng, Bầu Vá nay đâu? 
Nhớ đến Thượng Tứ thêm sầu ruột gan.
Vọng Cảnh ở tận ngút ngàn. 
Ai đi Đập Đá, cho nàng đi theo.

Cho tôi xin nhắn một lần.
Tuy ở xa lắm nhưng tâm tôi thì.
Một lòng một dạ khắc ghi.
Tim tôi vẫn hướng luôn về chốn xưa. T 5/26/19
Nụ Hồng (Tâm Chánh 11/13/19)

Cánh hoa hồng nhỏ xinh xinh.
Thân cành tím sẩm hữu tình làm sao. 
Phản chiếu từ bức tường cao.
Hoa vàng từng cụm ngọt ngào hương thơm.
Lẻ loi một cánh hồng buồn.
Lung linh trong gió tỏa hương ngát ngào. 
Cặp ổi nhìn thấy xanh xao.
Nhưng khi chín tới cắn vào ngọt thơm .
Hoa hồng đỏ thắm góc vườn. 
Mong manh cánh rụng vấn vương cõi lòng. 

Phân bua 

Ở đời không phải phân bua.
Nói gì cho lắm thêm thừa mà thôi.
Thiên hạ lắm kẻ đãi bôi.
Thương thân mình trước ai cười mặc ai.T 11/13/19
Tĩnh Lặng (Tâm Chánh 11/14/19)

Có những lúc tôi ngồi trong yên lặng. 

Ngắm cỏ cây nghe tĩnh lắng tâm hồn.
Ngẫm chuyện qua để hiểu chính mình hơn.
Và để thấy đời vô thường, cõi tạm.

Trong quá khứ có ông bà cha mẹ.
Có bà con ở xúm xít gần nhau.
Mà giờ đây phiêu bạt khắp năm châu. 
Có những người chưa một lần gặp lại.

Có những người đã ra đi mãi mãi. 
Còn lại chăng hình ảnh của người xưa.
Ôi cuộc đời nào có khác giấc mơ!
Hiện hữu đó rồi phút chốc tan biến. 

Có người hỏi tôi sao quá bận rộn. 
Lại có thể mơ mộng viết thành thơ.
Xin trả lời có gì khó đâu nờ.
Bởi chất thơ nằm sâu trong tâm trí. 

Tánh của tôi là tánh người tỉ mỉ.
Luôn mộng mơ tìm nét đẹp muôn hoa.  
Của nhánh cây, của cánh lá la đà 
Ngay cả khi kẹt xe trên đường sá. 
Tôi ngắm nhìn quang cảnh đẹp chung quanh. 
Đêm buông xuống ngắm trăng lén qua mành.
Rồi hồi tưởng cảnh xưa trong quá khứ. 
Dạ dâng sầu, nuối tiếc thưở xa xưa.
Lòng buồn buồn tôi vội viết thành thơ. 
Để tỏ bày  nỗi niềm cho vơi bớt. 

Cây ớt

trồng 2 cây ớt một lần 
Một cây trĩu trái, cây thì lưa thưa 
Chăm sóc cho chúng chiều trưa. 
Thế mà một đứa không vừa lòng thay! 

Hoa mai vàng 

Nhánh hoa vàng nhẹ đu đưa theo gió.
Con bướm vàng ẩn hiện cánh tung tăng. 
Cành hoa tím khẽ uyển chuyển rung rinh. 
Mang yên bình cho người đang ngồi ngắm.

Chồng già.
Mặt mày nhăn nhó liên miên. 
Nhìn vào như thể ông tiên bị đầy.
Hỏi ra mới biết mới hay. 
Thức ăn ích bụng nên thầy mới nhăn..

Tình già 
Tình già như trái chín cây  
Nếm nghe ngọt lịm, các thầy thử xem.
Miệng cười tuy có hom hem. 
Tâm hồn vẫn trẻ vẫn thèm được yêu.
Khéo khôn hãy cứ cưng chìu.
Cửa nhà êm ấm hơn nhiều bạn ơi. 

Nấu xôi
Tuy già ông vẫn thích xôi.
Với thịt rim mặn, ông ngồi ông ăn 
Ăn xong rồi hỏi vợ rằng 
Có gì tráng miệng hay chăng em nè. 
Vợ bèn đáp có nấu chè.
Hột sen bọc nhãn ông nhe răng cười.
Già mà mắt vẫn còn đuôi. 
Nhìn bà tình tứ, ông lười lời khen.
Hờn ông bà bỏ đi lên.
Lên lầu làm bạn với mền với chăn.
Nằm buồn bà lại ngắm trăng. 
Ông bèn rón rén hỏi rằng ngủ chưa?
Gỏn lọn bà thỏ thẻ thưa.
Ngắm trăng để dệt bài thơ tức chồng.
Nghe xong ông bảo sao không, 
Nói cho ông biết ông bồng bà ngay.
Nghe qua bà bỗng châu mày.
Tay già sức yếu ông này hay chưa! 
Nghe thế ông cũng không vừa. 
Anh già anh vẫn cứ ưa vợ mình.
Bà nghe bà vẫn nín thinh 
Biết ông khéo nịnh, bực mình trôi qua. 
T 11/14/19
Vẻ Đẹp Thiên Nhiên (Tâm Chánh 11/13/19)

Trên trời lấp lánh trăng sao. 
Dưới sông có cá, mực, hào, tôm, cua. 
Trời cho quả đất bốn mùa 
Nơi nào cũng chẳng hơn thua nơi nào.
Tuỳ theo sở thích ra sao 
Cảm nhận cảnh đẹp muôn màu trời ban. 

Cảnh thần tiên trần gian không thiếu 
Biết thưởng thức sẽ hiểu thấy ngay 
Chẳng qua thiên hạ mãi say,
Say sưa vật chất đêm ngày lao thân.
Đẻ khi giác ngộ chỉ cần
Một căn nhà nhỏ ấm thân được rồi.
Miễn sao êm ấm mà thôi 
Miễn sao thuận thảo mọi người thương nhau. 
Vợ chồng như miếng trầu cau. 
Tuổi già cần phải nương nhau hơn nhiều. 
 T 11/13/19
Thay Mùa (Tâm Chánh 11/14/19)

Mỗi khi Đông đến rồi đi,
Năm mới trở lại bởi vì xuân sang.
Thời giờ đáng giá ngàn vàng. 
Điền viên ta hãy quan hàn cùng nhau. 
Niềm vui vị thuốc nhiệm mầu.
Tình thâm quý báu bạc đầu mới hay.
Ở sao tình bạn đong đầy 
Mai sau ly biệt nhớ nhau suốt đời. 
Cuộc đời dâu bể ai ơi!
Vật chất là thứ tạm thời chớ ham.
Giúp cho những kẻ cơ hàn.
Con cháu được phước mọi đàng chờ xem.
Giúp cho người được ấm êm.
Lòng sẽ thanh thản, vạn niềm an vui.
 T 11/14/19

Tình Bạn (Tâm Chánh)

Bạn chồng cũng giống bạn tôi.
Tôi luôn quý mến những người bạn xưa.
Mặc dù hoàn cảnh đẩy đưa,
Ít khi có dịp vui đùa với nhau. 
Thoáng chốc tất cả bạc đầu.
Có nhiều bạn đã ôm sầu lẻ đôi.

Buồn giùm cho họ nên tôi.
Làm thơ tôi tặng những người tôi care.T/14/19

Tuổi Già (Tâm Chánh 11/14/19)

Tuổi già khổ lắm ai ơi  
Trái nắng trở trời là cảm cúm ngay. 
Mới đau một chút mặt mày.
Như cây thiếu nước, ốm gầy xanh xao.

Muốn ăn một cái bánh bao.
Nhưng e bụng bự nên nào dám ăn.
Cuộn mình nằm gọn trong chăn.
Mà nghe bao tử cằn nhằn tội ghê. 

Và rồi nghĩ đến tương lai 
Khi phải nằm dài ai sẽ lo cho? 
Càng nghĩ càng thấy buồn xo.
Mặc cho số phận, lo chi thêm sầu. 

Làm thơ tôi biết từ lâu.
Viết xong lại bỏ một xâu trong phòng. 
Viết ra để tỏ nỗi lòng. 
Nhưng rồi ngại gửi, lại không muốn phiền.
Tuổi trẻ nên ít tự tin.
Giờ đây 6 bó, gửi liền ngại chi. 🤣
 T 11/14/19
Thực Tế (Tâm Chánh 11/14/19)

Tại sao không tặng nhau hoa. 
Khi còn tại thế để mà vui hơn.
Để nếu có giận có hờn.
Nhìn chùm hoa đẹp sướng rơn hết buồn.
Để khi ly biệt khỏi buông
Tiếng than tiếng thở, rồi thương tiếc hoài. 

Chết rồi có thấy gì đâu.
Mua hoa cho lắm hết sầu hay sao! 
Người viếng họ chỉ xôn xao. 
Hoa nhiều họ nghĩ ôi chao đặt bày.
Tang gia lại tốn tiền thay.
Vì không ai muốn hoa này cả đâu. 
Thực tế xin trình một câu.
Hãy để tiền đó để sau cứu nghèo. 
Biết bao kẻ bị đói meo.
Không ai biết đến kẻ nghèo vô danh.
Giúp họ như thể giúp thân.
Cứu người nghèo khổ vạn phần tâm an. 
 T 11/14/19
Nỗi lòng (Tâm Chánh 11/14/19)

Ai ơi đừng bỏ cuộc chơi, 
Để sầu để khổ cho người kế bên.
Cuộc đời đã lắm ưu phiền. 
Ai ai cũng có niềm riêng của mình. 

Nếu mai kia có một người đi trước. 
Thì người ấy có phước hơn người kia.
Người ở lại hụt hẫng lê chân về.
Mất người kia là như mất tất cả... 
T 11/14/19
Quê Nghèo (Tâm Chánh 11/15/19)

Quê tôi ở mãi thôn đoài.
Có cây khế ngọt, cam sành, mía lau.
Hồ sen tọa lạc vườn sau.
Ngọc lan sân trước ngát ngào hương thơm. 
Vườn dừa đơm trái luôn luôn. 
Mãng cầu, vú sữa rồi buồng chuối cau.
Vườn rau xanh ngát một màu.
Huệ, lan, hồng, cúc, hoa đào khắp nơi.
Mồng gà, tre trúc lã lơi.
Cây mận trĩu trái gọi mời người xem.
Mùa hạ người bán cà rem.
Đẩy xe rao tiếng ngọt mềm dễ nghe.
Đầu đường có chú sửa xe.
Dọc hai bên có bán chè, bán xôi.
Quê tôi nghèo lắm ai ơi. 
Nhưng mà luôn đậm tình người khỏi chê.
T 11/15/19 
Chốn Ba Quân (Tâm Chánh 11/15/19)

Tâm tư của người thua trận. 
Cảm tác bởi " Chốn Ba Quân." 

Nhớ một thời hùng dũng chốn ba quân. 
Ôn chuyện xưa ta không khỏi chạnh lòng. 
Nay ngồi đếm, đếm từng mùa xuân đến.
Lòng bùi ngùi chua xót kiếp tha hương. 
Trời ơi! trời!  Có thấu nỗi đoạn trường? 
Của chúng tôi, cựu sinh viên gãy kiếm. 

Nỗi buồn đau, đau điếng tận tim gan.
Nỗi tủi nhục khiến lệ ứa hai hàng...!
Giữa đêm khuya lắng nghe  lòng thổn thức. 

Lời thề xưa khi chúng tôi còn học.
Học tại trường Võ Bị của Việt Nam 
Vẫn chưa quên vẫn ghi nhớ rõ ràng . 
Yêu Tổ Quốc, tròn Trọng Trách, Danh Dự. 

Thế mà rồi nay đành phải bó tay? 
Đếm thời gian còn lại chẳng bao ngày.
Buồn thế sự và thương cho số phận. 
Của một người cựu quân nhân VN.  
T 11/15/19
Nhớ Quê Xưa (Tâm Chánh 11/15/19)

Thôn đoài có những buồng cau.
Có cây trứng cá, có cầu để qua.
Vườn xoài đơm trái đến mùa.
Trứng gà, mận, ổi thi đua đeo cành.
Su hào, cà rốt, cải xanh.
Vươn lên mơn mởn, củ hành, cà chua. 
Nhãn lồng, măng cụt không thua.
Trổ hoa thơm ngát vào mùa hạ sang .
Lũy tre đứng xếp hai hàng.
Tiếng kêu xào xạc khi làn gió qua.

Tinh sương tiếng gáy của gà.
Vang lên lanh lãnh, biết là hết đêm. 
Trước đường các quán hàng hiên.
Chào mời, trao đổi huyên thuyên không ngừng. 
Xôi vò, xôi vị, kẹo gừng. 
Khoai môn , đậu ván, thơm lừng quá ngon.
Bánh rán , bánh kẹp, rất giòn.
Kẹo cau, kẹo dẽo, bòn bon tuyệt vời. 
Mê nhất là các món xôi.
Dẽo thơm gạo nếp, béo mùi dừa tươi.
Cá tôm tràn ngập biển khơi.
Cỏ cây xanh biếc gọi mời khách qua. 

Cua đồng, cua gạch dư thừa.
Cá hồng, thu, lóc bốn mùa đầy sông.
Tôm xanh bơi lội hàng giòng.
Nghêu sò ốc hến hấp xong ăn liền. 
Vị tươi, vị ngọt thịt mềm. 
Hút vào ngọt cổ xơi liền cả khay.
Cua đồng nấu bát rau đay.
Tay cầm cơm cháy, bánh dầy, bánh in.
Hấp dẫn cá bống kho rim.
Cá lóc kho tộ, cá chim chiên giòn. 
Tô canh cá thệ ngọt ngon.
Cá dìa kho nước, cá trê mắm gừng. 
Xôi lạc ăn với muối vừng.
Bánh cuốn chả lụa, bánh chưng béo bùi.

Hạ về phượng đỏ khắp nơi. 
Khi mùa thu đến, lá rơi ngập đường. 
Biết bao nhiêu cặp uyên ương. 
Dắt nhau dạo các phố phường rong chơi. 
Trai thanh gái lịch vui cười. 
Tình yêu giúp họ rạng ngời ngất ngây. 
Bên lề hàng quán chưng bày.
Nào thiệp chúc tết, nào cây mai vàng. 
Nhà nhà háo hức xuân sang.
Dù khó khăn mấy cúc vàng phải mua.
Nai khô, mứt món có thừa
Chợ hoa Nguyễn Thiệp say sưa lòng người. 
Chậu nào cũng thật là tươi.
Mua về chưng tết người người hân hoan. 
Tạm quên ngày tháng lo toan. 
Vui ba ngày tết, bạn hàng nghĩ ngơi. 

Thế mà 41 năm rồi. 
Hôm nay nhớ lại khiến tôi chạnh lòng. 
Bùi ngùi tiếc những ngày xuân.
Của thời son trẻ, ngại ngùng, thơ ngây.
Bây giờ sống ở bên này. 
Khi mùa xuân đến, tôi ngây ngây buồn. 
T 11/15/19
Cảm tác Mùa Đông (Tâm Chánh 11/14/19)

Mới đây đã đến mùa đông.
Mới đây gần hết một năm nữa rồi!
Thời gian vẫn hửng hờ trôi.
Bao nhiêu thứ đã tàn phai qua ngày.
Biết bao nhiêu chuyện đổi thay. 
Biết bao nhiêu kẻ phủi tay lên đường. 
Để bao nhung nhớ tiếc thương. 
Cho người ở lại đoạn trường ai hay!

Đông về tiếp đến xuân sang.
Nhà nhà vui vẻ sẵn sàng đón xuân. 
Có người lòng  thấy lâng lâng. 
Có người lại thấy bâng khuâng cõi lòng.
Nhìn hoa, ngắm cảnh cây xong.
Vọng về quê cũ nghe lòng buồn hiu.
Buồn nhất là mỗi buổi chiều. 
Hoàng hôn tắt nắng đìu hiu vô vàn.

Bình minh tươi sáng huy hoàng. 
Thủy tinh ánh nắng chiếu tràn cỏ cây...! 
Cũng trời, cũng nước, cũng mây. 
Mà sao lạc lỏng thế này bạn ơi! 
Quê này không phải quê tôi.
Sống đời lưu lạc, nuối thời xa xưa...!
T 11/14/19
Thơ kêu gọi đóng góp giúp kẻ nghèo (Tâm Chánh 11/15/19)

Hò lơ hó lơ, có ai nghe hò lờ.

Một trăm tiêu dễ như chơi.
Góp gió thành bão ngất trời như không. 
Hai năm chỉ có một lần.
Xin mau mắn gửi chớ phân vân nhiều. 
Thank u, rồi lại thank kìu.
Gửi đến anh chị thật nhiều điều may.
Hôm nay trời chuyển nhiều mây.
Gió heo heo lạnh trời đông đã về. 
Trãi qua bao dặm sơn khê.
Trời thương mình mới được về gặp nhau.
T 11/15/19
Thơ tả về anh chồng Trân (Tâm Chánh 11/14/19)

Mặt mày nhăn nhó khó ưa.
Nói năng rổn rảng nên vừa khó nghe.
Râu tóc cứng cọng rể tre.
Da dẻ nhăn nhúm như khe suối trườn. 
Nhìn vào thì khó mà thương. 
Ở chung mới thấy tính nhường nhịn hay.
Dáng đi xiêu vẹo như say.
Khi ngồi chững chạc, không thầy nào hơn.
Tính tình đằm thắm luôn luôn. 
Không nhiều mâu thuẫn, kính nhường lẫn nhau.
Trái ý thì trốn lên lầu.
Lấy giấy lấy mực viết câu thơ liền.
Chồng già vợ trẻ là tiên.
Tiên này bị đọa xuống miền trần gian. 
Rất may không bị gian nan.
Lấy chồng gặp phải người sang, tính hiền. 
🤣🥰
 T 11/14/19
Cảm nghĩ tuổi già (Tâm Chánh 11/14/19)

Trời thương cho ta vẫn còn đây. 
Ngó qua song cửa đếm từng ngày. 
Cảnh đời cuối thu buồn chi lạ! 
Thổn thức tiếng lòng thấy mắt cay.

Buồn vui lẫn lộn trí lang thang. 
Đà Lạt thuở xưa đẹp nồng nàn. 
Cam Ly hùng vĩ, hồ Than Thở. 
Nhớ đến cảnh xưa lệ hai hàng.

Chốn xưa lối cũ, thông liễu đầy
Quyến rũ hồn người khiến ta say.
Chợ Đầm dạo chơi ta xuống phố.
Trai thanh gái lịch cảnh sum vầy.   

Xa quá xa rồi ai đó ơi.
Ngồi đây ôn lại những chuyện đời.
Trí ức đong đầy bao kỷ niệm. 
Mà lòng cảm thấy quá chơi vơi...!

Nhớ Huế vô vàn Huế tôi ơi!
Nam Giao, An Cựu đã xa vời. 
Ai về thăm Huế cho tôi gửi. 
Mua nón bài thơ, dấu nụ cười. 

Vỹ Dạ trầm lắng Vỹ Dạ xưa. 
Hương Giang bao thế kỷ  lặng lờ.
Tịnh Tâm,Thành Nội đầy cổ kính.
Rêu phong bao phủ lớp bụi mờ.

Ngự Bình nơi đó Mẹ chôn Cha.
Quạnh hiu một cõi lấy làm nhà.
Cô đơn nằm ngủ trong biền biệt. 
Ngàn thu vĩnh biệt lũ con thơ. 

Khăn tang cho Huế giải khăn sô.
Mậu Thân mọc lên quá nhiều mồ.
Qua đêm hàng ngàn người từ giã.
Trần gian dương thế đến chẳng ngờ!

Thiên Mụ bao năm vẫn lạ thường.  
Khói lam tỏa nhẹ khi chiều buông 
Vọng Cảnh đồi cao nhìn trông xuống 
Chứng kiến bao nhiêu chuyện tình buồn.

Vọng Phu nổi tiếng của Nha Trang.
Đại dương sóng sánh biển ngút ngàn. 
Mây trắng điểm tô trời xanh biếc 
Cầu Đá đưa người chốn quan san. 

Sài Gòn đẹp quá Sài Gòn ơi.
Bao nhiêu dinh thự của một thời. 
Vang danh Hòn Ngọc Viễn Đông đó. 
Khốn thay vùi dập bởi đười ươi. 
T 11/15/19
Thơ vụn (Tâm Chánh 11/14/19)

Người vui ở núi cũng vui.
Người buồn thì dẫu ở đâu cũng buồn.
Tâm tư luôn hướng về nguồn.
Ở đâu cũng nhớ cũng thương quê nhà.

Nhẹ tay nâng tách trà xanh.
Nước trà thơm nóng mời anh xơi cùng. 
Bây giờ ta được ngồi chung.
Hãy nên trân quý mà đừng lãng xao.
Hớp đi một ngụm đi nào.
Uống cho thấm giọng ngọt ngào vị ngon. 
Nhớ thời ta hãy còn son. 
Mà nay mình đã hom hem cả rồi.
Đã sống hơn nửa cuộc đời. 
Những ngày còn lại rong chơi thỏa lòng. 

Khi vui lòng ngập muôn hoa.
Khi buồn dẫu có trăm quà chẳng vui.
Hãy nên tử tế bạn ơi. 
Hãy nên lịch sự với người chung quanh. 
Chớ nên nói tỏi nói hành.
Chớ nên phán đoán làm rành, hố sâu*
Ở đời kẻ thấp người cao.
Mỗi người một nét ai nào giống nhau. 
Đừng nên thốt những lời đau.
Đừng nên xúc phạm để sầu cho ai.
Cuộc đời tuy ngăn mà dài.
Không ai sẽ biết ngày mai thế nào. 

Trèo cao thì sẽ té đau.
Lời độc tai họa sẽ mau tới mình. 
Lắm lúc cứ phải lặng thinh. 
Để trời sắp đặt chuyện mình, chuyện ta. 

* bị hố, bị quê.  T 11/14/19
Đời người cuối đông (Tâm Chánh)

Mùa thu sang lá vàng rơi rụng. 
Như đời người ở cuối mùa đông. 
Tuổi xuân lo chuyện học hành. 
Thành tài thì phải có danh với đời. 
Cắm cúi làm việc mãi thôi. 
Nuôi con ăn học hết đời biết sao.
Cái vòng luẩn quẩn lao đao 
Nào ai thoát được phải vào mà thôi.
Giờ đây ngẫm lại đã rồi.
Ngậm ngùi nhớ đến cái thời đã qua. 
Không gì buồn hơn tuổi già. 
Nhà cửa dẫu lớn có tha thiết gì.
Nhu cầu cũng chẳng có chi.
Trở trời một tí tứ chi rả rời. 
Nay đau mai ốm luôn thôi. 
Tinh thần mệt mỏi buông trôi không đành.
Thương con mừng cháu thành danh.
Rồi ai cũng thế, mình đành phải theo.
Xa xăm hình ảnh quê nghèo.
Cứ vương vấn mãi buồn thiu cuối đời.
Hết rồi cái buổi xuân thời.
Nhận thức ra được muộn rồi ai ơi. 
Tình vợ chồng (Tâm Chánh)

Vợ chồng tựa cặp chim cu.
Uống chung chum nước, ăn cùng chén cơm. 
Thương nhau không tính thiệt hơn. 
Ông thấy bà hờn bèn dỗ dành ngay.
Chăm sóc nhau suốt đêm ngày.
Cùng nhau vun đắp cho đầy tổ chim.
Vợ chồng như đôi vành khuyên.
Một con biếng hót, con kia buồn rầu.
Quặp chân thu mỏ đêm thâu. 
Ngồi nhìn chăm chú lo âu thăm dò. 
Thấy khỏe vui sướng huýt to.
Cùng nhau cất cánh hẹn hò rong chơi. 
Tuổi xuân mau hết ai ơi. 
Nay vào tuổi hạc, biết người biết ta. 
Tình già càng lắm đậm đà.
Gừng già dai lắm nhưng mà thơm cay.
Thời trẻ yêu nhau đắm say.
Về già cũng phải yêu ngày, thương đêm.
Dù rằng móm mém hom hem. 
Trái tim vẫn trẻ vẫn thèm được yêu. 
Dù già không ái ân nhiều.
Nhưng không vì thế không chìu lẫn nhau. 
Vợ chồng như miếng trầu cau. 
Thêm vôi sẽ đậm đà mầu yêu thương. 
Mộng Mơ (Tâm Chánh)

Tính tôi hay mộng hay mơ,
Ngồi cả hàng giờ chỉ để ngắm hoa. 
Hoa rụng tôi thấy xót xa. 
Mới tươi đẹp đó giờ đà xác xơ. 

Bởi vì thích mộng thích mơ,
Nên lấy giấy bút làm thơ gửi người. 
Chớ nên nhìn vẻ bên ngoài.
Mà vội phỏng đoán, là toi hỏng liền.
Mỗi người có một niềm riêng.
Vui cười không phải không phiền trong tâm.
Tôi đây ao ước bội phần.
Cho Cha cho Mẹ được gần bên nhau. 

Ai ai cũng có nỗi đau.
Nhưng họ không nói vì đâu giúp gì.
Chỉ thêm tiếng bấc tiếng chì,
Của kẻ nông cạn nên chi họ dè.
Lấc cấc những kẻ ba de,
Nghe chưa thấu chuyện toè loe tán bàn. 


Mê vườn (Tâm Chánh)

Tâm hồn luôn mộng luôn mơ.
Thấy gì cũng viết bài thơ làm quà.
Một con kiến nhỏ bò qua, 
Bồ câu chậm rãi thập thò kiếm ăn. 
Chim sẻ dung dẻ chuyền cành.
Từng đàn bướm đẹp vàng hanh chàng ràng. 
Hết bay cao lại bay ngang. 
Đôi humming birds sàng sàng tới lui. 
Rắn mối mình mẫy đen thui. 
Chim cu cất cánh vẫy đuôi xanh dờn.
Mãi mê, mê ngắm cái vườn. 
Nửa trưa đứng bóng không buồn ăn cơm. 
Để nghe bao tử giận hờn. 
Làm ơn cho một miếng cơm lót lòng.
Cảnh trời đêm (Tâm Chánh)

Gió khuya thoang thoảng giúp đưa hương 
Từ những bông hoa ở cuối  vườn. 
Thức giấc choàng tỉnh nhìn theo hướng.
Ánh trăng lưỡi liềm thật dễ thương.

Mãnh trăng tỏ sáng cảnh trời đêm. 
Sương rơi nhè nhẹ xuống mái hiên.
Chào mào cả cặp sà bay xuống 
Tìm chỗ ẩn mình ấm qua đêm. 

Cỏ cây làm bạn với gió trăng. 
Tỏa sáng trời khuya ánh trăng rằm. 
Hoa  lài phảng phất hương thơm nhẹ.
Nụ hoa khe khẽ nở trong đêm. 

Ánh sao lấp lánh trời khuya.
Mộng thường tôi muốn gửi về phương xa.
Ngự Bình nơi có ngôi nhà.
Nơi Cha tôi ngủ thật là bình yên.
Trả đời bao nỗi ưu phiền. 
Thênh thang một cõi thần tiên trên Trời. 
Nhưng mà ôi thật hởi ơi. 
Mẹ nằm cô quạnh suốt đời chờ Cha.
Bao giờ sẽ được chung nhà.
Vui vầy ấm cúng thiết tha nối tình.
Mối duyên đứt đoạn thình lình. 
Sầu đau ôm lấy một mình đã lâu. 
Ông tơ bà nguyệt nơi đâu?  
Giúp cho vơi bớt nỗi sầu này đi.
Quê Tôi (Tâm Chánh)

Quê tôi có những hàng me.
Có tiếng ve hát trưa hè nồng oi,
Tiếng hò quang gánh gọi mời, 
Cơm hến, cháo vịt, bánh xôi đậu chè.
Bánh khoái giòn rụm quá mê.
Chấm tương, rau sống quên về vì ngon.
Trái sim tím đậm ngọt dòn 
Chén chè khoai tía bòn hòn cũng thua. 
Tết về lại có mứt dừa, 
Hột sen, mứt bí, hạt dưa, mứt gừng.
Mứt khoai, bánh thuẫn, bánh chưng. 
Mai, Lan, Thượt Dượt được chưng khắp đường. 
Thích nhất là buổi tinh sương. 
Chim vàng hoàng yến đầy vườn líu lo.
Châu chấu đưa mắt thập thò. 
Những con bướm đẹp lập lờ bay qua. 
Rồi sà xuống nhẹ hôn hoa.
Thưởng thức hút nhụy lấy đà bay lên.
Lá cây còn đọng sương đêm. 
Cỏ hoa ướt át, dịu mềm bước chân. 
Ngọc lan hương thoảng trong sân.
Mồng gà sừng sững, dư phần kiêu sa.
Hồng nhung đẹp nét đậm đà. 
Mùi thơm quyến rủ, nhìn là khó quên.
Rồi thì các chậu thủy tiên.
Nhụy vàng, hoa trắng khó phiền lòng ai.
Cành mai với nét trang đài.
Tường vi trắng tuyết khó ai sánh bằng.
Đẹp thay hoa tím Bằng Lăng.
Tặng nhau một nhánh cho tình thăng hoa.
Có nhau là một món quà. 
Hãy nâng niu lấy lơ là chẳng nên.
Tiền bạc có thể kiếm thêm.
Kiếm người tri kỷ, thắp đèn không ra.  
Tiếng đàn trong đêm (Tâm Chánh)

Văng vẳng đêm khuya có tiếng đàn. 
Nhịp nhàng thanh thoát điệu ngân vang. 
Lắng nghe từng phím đàn thánh thót. 
Mới hiểu tâm tư của người đàn. 

Quê Hương (Tâm Chánh)

Quê hương có lũy tre xanh. 
Rạt rào theo gió rung cành nên thơ.
Bụi tre nương dọc theo bờ. 
Dưới dòng nước chảy lặng lờ trôi đi.
Trên ruộng lúa mạ xanh rì.
Mùi thơm rơm rạ bỏ đi không đành.
Nương theo khe suối trong xanh.
Trườn theo triền núi gập ghềnh nhấp nhô.
Dưới đất nhiều đám cỏ khô.
Hòa nhập cát bụi, bụi mờ bay lên.
Ngoài đồng từng chú ốc sên.
Bò lui, trườn tới liền liền kiếm ăn.
Con bướm lột xác từ tằm. 
Màu sắc rực rỡ tung tăng bay liền.
Vành khuyên cất tiếng hót lên.
Trời xanh mây trắng từng viền thật xinh.
Quê hương phong cảnh hữu tình.
Xa rồi, xa quá lặng thinh âu sầu! 
Sớ Táo quân (Tâm Chánh)

Hồn thơ lai láng
Ý thơ tươi sáng,
Phán bút làm thơ,
không tuôn được chữ,
Cảm thấy buồn buồn, 
Nên đành viết đại, 
Sữa lui, chữa lại, 
Vần ý chả suông, 
Nếu phải leo nguồn, 
Để đi tìm chữ, 
Cũng xin cam chịu,
Chứ biết làm sao!
Khi đã bao năm, 
Ít dùng tiếng Mẹ
Uốn lưỡi nửa đời, 
Nói tiếng của người, 
Bây giờ trở lại, 
Tiếng Việt chả thông, 
Không có gì đâu, 
thì bảo welcome, 
Hèn gì trẹo cổ.
Cười thì nói Smile, 
Thêm S kéo dài, 
Hèn chi mỏi miệng 
Thượng đế linh thiêng,
Giúp cho thần biết, 
Thần xin trình tiếp, 
Chuyện dưới thế gian,
Dân Việt gian nan,
Qua bao thế hệ, 
Bọn Tàu vẫn thế,
Sau mấy ngàn năm, 
Vẫn cứ hăm hăm,
Thôn tính nước Việt, 
Kể sao cho xiết, 
Cái lũ vẹm ngu,
Bắt dân bỏ tù,
Dù không duyên cớ,
Lớp dưới bợ đỡ, 
Lớp trên ăn cướp,
Ăn trên ngồi trước, 
Cóc biết dân nghèo,
Dân chúng đói meo, 
Đảng không cần biết, 
Rêu rao rỗng tuếch, 
Biểu ngữ giăng đầy, 
Kể từ cái ngày,
Chúng gọi giải phóng, 
Miền nam trù phú, 
Nay chả còn gì 
Mới mưa một tí,
Ngập nước trong ngoài,
Chúng lại thị oai,
Bắt dân dọn dẹp, 
Nào chúng có biết, 
Do chúng gây ra,
Chiếm đất xây nhà, 
Chỗ nào cũng dựng,
Lại không nghiên cứu, 
Tu bổ cống, đường, 
Quét dọn rảnh mương,
Bảo sao không lụt? 
Cầm đầu đảng bộ,
Một lũ đầu bò,
Không lo cải cách, 
Tu bổ quốc gia, 
Mặt mũi tên nào,
Nhìn vào hắc ám, 
Già mồm bách khẩu, 
Tên nào cũng tẩu, 
Tài sản ra ngoài,
Ăn cướp của công, 
Mà không mắc cỡ,
Đã thế bắt bớ,
Cái đám dân lành,
Lấy cớ an ninh, 
Bịt mồm thiên hạ, 
Rêu rao ra rả,
Nhà nước thương dân, 
Thần xin Ngọc Hoàng, 
Ra tay độ thế,
Diệt hết CS,
Cho dân chúng nhờ,
Chúng còn tồn tại, 
Dân Việt diệt vong, 
Ngoài việc nhơ danh,
Vì cảnh Hán hóa,
Giải phóng một lần, 
Dân Việt thất kinh,
Vì bị phỏng dái, 
Dân tình bỏ lại,
Bà con, bạn bè, 
Nhà cửa chả care,
Để đi tị nạn, 
Người bị kẹt lại, 
Sống cảnh thằng bần,
Ông trở thành dân, 
Dân thành ông chủ, 
Vị trí đổi thay, 
Thấy mà chua cay,
Tình đời đen bạc,
Bây giờ sắp phải, 
Nô lệ thằng Tàu,
Thượng đế hãy mau,
Cứu dân tộc Việt. 
VN diệt chủng, 
Có gì buồn hơn, 
Nghĩ mà thê lương, 
Con rồng cháu lạc. 
Chúng tôi thế hệ, 
Tuổi hạc quy tiên,
Lòng đầy muộn phiền, 
Vì chưa cứu nước, 
Thoát cảnh điêu linh.
Kính xin  Ngọc Hoàng, 
Ra tay cứu vớt, 
Chúng tôi không ngớt,
Xin đội ơn ngài.
Cầu nguyện nay mai,
Sài Gòn diễm lệ,
Lấy lại được tên,
Thì tống đi liền,
Một giờ như gió,
Cái tên chó chết,
Của thằng già hồ,
Láo lếu bô bô,
Giải phóng dân tộc, 
Khỏi sự kềm kẹp, 
Của lớp ngoại xâm,
CS VN
Một lũ ngu đần,
Ngu dân cách hóa,
Hết hăm,hù dọa
Lại thủ tiêu dân,
Giải phóng một lần, 
Trăm ngàn người chết,
Gia đình ly tán,
Ruộng vườn tan hoang, 
Giặc Tàu mưu toan, 
Cai trị nước Việt.
Kêu Trời không thấu.
Thần phải đành tâu.
Cho Ngọc Hoàng rõ.
Tôi Đến Huế (Tâm Chánh)

Tôi đến Huế một chiều mưa đậm.
 Mưa trắng trời, giọt nắng tuôn rơi. 
Huế oằn lưng gánh chịu nước trời. 
Còn đâu nữa một thời vang bóng…! 


Ai ra xứ Huế nên thơ. 
Không khỏi thẩn thờ vì vẻ thiên nhiên.
Huế nổi tiếng với chùa chiền. 
Với nhiều lăng tẩm, Trường Tiền, Hương Giang.
Tây Lộc, An Cựu, Phú Vang.
Trà Vinh, Quảng Trị Thuận An một thời. 
Khắt nghiệt nên đã là nơi. 
Mồ chôn tập thể của người quân nhân. 
Thủy Quân Lục Chiến QLC oai hùng.
Đã bị bức tử, dẫu không đầu hàng. 
Miền Nam giặc cộng chiếm ngang.
Quân dân uất nghẹn  tan hàng chia tay. 

Hôm nay về lại xứ này. 
Giữa Trời mưa đậm khóc thay cho người. 
Tội nghiệp cho Huế của tôi. 
Bao nhiêu nghiệt ngã bị Trời tặng riêng. 
Dân lành chịu cảnh oan khiên. 
Oằn lưng cam chịu triền miên không ngừng. 
Mỗi năm lại cứ một lần. 
Trút gánh lũ lụt, tăng phần lầm than. 
Thoát sao hết cảnh cơ hàn? 
Mong Trời đãi ngộ muôn ngàn người dân. 
Ngẫm chuyện đời (Tâm Chánh)

Đêm nằm nghe tiếng giọt mưa rơi. 
Vắt tay lên trán nghĩ chuyện đời....? 
Không ai thoát khỏi vòng luẩn quẩn! 
Hỉ, nộ, ái ố, đánh tả tơi. 
Nhọc nhằn tâm trí, lẫn tấm thân.🤣
Về già tỉnh giấc giác ngộ rằng.
Có óc mà không khéo điều khiển.☹
Bị chúng biến ta thành lũ đần.🤯

Tình tự, nghĩa trọng có thật sao? 
Hay chỉ sáo ngữ để lao xao.
Đầu môi chót lưỡi đầy khách sáo.
Danh Dự đánh mất ở phương nào! 

Một chút tình người chỉ vậy thôi .
Xin đừng hà tiện quá người ơi.
Để khi giã biệt lòng khỏi hối.
Sao tôi hẹp hòi quá vậy trời? 

Con người khổ bởi cái tôi.
Đau vì cái ngã mà rồi vẫn ham.
Vẫn bon chen lẫn tính toan. 
Khi xuôi tay sẽ lai hoàn số không. 000000000zeros.
Thơ Vụn (Tâm Chánh)

Ai ơi lên xứ cao nguyên. 
Nếu không gì phiền thì nhớ mua cho.
Mua cho một nụ hoa đào.
Nụ nào chớm nở, sít sao cánh đầy. 
Vị hương thơm thoảng ngây ngây. 
Hít vào một chút ngất ngây tâm hồn. 

Ai ơi nếu ghé bến Cồn. 
Đừng quên ngắm cảnh bình minh tuyệt vời. 
Phá Tam Giang muôn vàn vẻ đẹp. 
Cảnh của Trời, họa sĩ cũng thua. 
Thiên nhiên vẻ mấy cho vừa. 
Bao la bát ngát biển hồ núi sông.

Vịnh Hạ Long đá vôi chất ngất. 
Với bao nhiêu phiến thạch đá hoa.
Người dân đây vốn hiền hòa. 
Ninh Bình tỉnh lỵ đã qua bao đời.
Thắng cảnh đây vẫn tuyệt vời. 
Cảnh đây quá đẹp người người muốn xem.

Lăng Cô cồn cát uốn cong.
Được giòng nước biển trong xanh ôm tròn.
Cát trắng tinh khiết giải thon. 
Như eo thiếu nữ tuổi vừa tròn trăng.
Thơ Vụn 2019 (Tâm Chánh)

Tưới gì không bằng nước trời. 
Cỏ cây tươi tốt, hoa cười hả hê. 
Chả bù với ánh nắng hè. 
Cành khô, cỏ úa, hoa tàn héo hon. 

Nhớ hoài mấy mụt măng non.
Kho chung tôm thịt ăn mòn nồi cơm. 
Bây giờ nửa chén không hơn. 
Ngả lên, ngớn xuống chả nuốt hoài chả trôi. 

Trời buồn khóc rả rích hoài.
Ngó lung cửa sổ tìm tòi buồng cau.
Chạnh lòng nhìn xuống vườn sau.
Chỉ thấy rơi rớt mưa ngâu thật buồn!

Xứ người rất hiếm chuồn chuồn. 
Lại càng vắng cả tiếng chuông nhà thờ. 
Chuông chùa cũng chỉ trong mơ. 
Kỷ niệm quá khứ thẩn thờ hồn tôi.

Trời mưa mà có gói xôi. 
Kho khô nục chuối ăn thời ngậm nghe.
Chè kê bánh tráng muối mè.
Xế trưa bánh nậm, ít, ram, bánh bèo.

Dưới sông thuyền đậu, đò chèo.
Tiếng hò lanh lãnh trong veo gọi mời. 
Nhưng nay tất cả xa vời.
Chỉ còn kỷ niệm của thời đã qua. 

Trời mưa nên phải nằm nhà. 
Tạ ơn tất cả, nên ta thành người. 
Tạ ơn Cha Mẹ tạo tôi.
Tạ ơn con cái, ơn ngưòi kế bên. 

Cầu mong tất cả bình yên.
Cầu chúc tất cả muộn phiền tiêu tan.
Cầu chúc tất cả giàu sang.
Sống trong hạnh phúc, vinh quang suốt đời. 
Khi vui xin nhớ đến tôi.
Khi buồn cứ gọi cho vơi bớt sầu 
Tĩnh Mịch (Tâm Chánh)

Tĩnh mịch màn đêm lạnh hơi sương. 
Rả rích côn trùng khẽ tiếng buông .
Trời đông lòng người thêm buốt giá. 
Vẫn kiếp lưu vong lắm đoạn trường!

Ròng rã nửa đời không ngừng nghỉ. 
Xế bóng mong chi mộng hải hồ.
Giã từ tuổi xuân thời xưa đó.
Âm thầm lui bước tiếc mà chi!

Nhớ nước chạnh lòng người xa xứ.
Bùi ngùi ôn lại thuở xa xưa. 
Hành quân giữ tự do bờ cõi. 
Nước mất nào ai biết chữ ngờ. 

Máu đổ thịt rơi đẫm đất mẹ.
Phế binh mọi góc phố thị thành
Trời cao, có hay biết hay chăng? 
Sầu đau vẫn bám lấy dân lành.
Của đất VN hình chữ S.
Bất công, khổ nhục  mãi đeo theo. 
Đôi tình nhân Chim (Tâm Chánh)

Nhìn con chim đậu trên cành.
Nghe tiếng nó hót mà thanh thản lòng.
Bất chợt tôi ngước mắt trông.
Thấy thêm con nữa bay vòng đến bên.
Con kia nhìn thấy vui liền.
Nó bèn sà đến một bên con này. 
Thay nhau hai đứa hăng say.
Rỉa lông cho đã, chúng bay lên trời.
Một hồi chúng đậu xuống chơi.
Hai con âu yếm như người dễ thương. 
Năm Con Chuột (Tâm Chánh)

Năm con chuột sao lắm nhiều tai biến.
Thế giới đão điên bởi covid 19.
Cáo phó, phân ưu xuất hiện liền liền.
Sinh, tử biệt ép người phải đối mặt. 
Mới cười đó, nay về miền viên liễn. 
Buổi chia ly, nổi đau buốt tâm can.
Thế là xong, rong ruổi bước lên đàng.
Chuổi đau thương dành cho người ở lại. 
Quá xa vời, còn đâu nữa ngày vui! 
Còn trong ta những kỷ niệm đầy vơi.
Niềm cảm xúc dâng trào như thác lũ. 
Thôi hết rồi tìm đâu ra người cũ.
Cuộc đời này quả là một giấc mơ...!
Ly Biệt (Tâm Chánh)

Nghe hung tin thấy lòng buồn vô tả...!
Ngước nhìn trời, vắng bóng ánh nắng vui. 
Vẻ âm u như chia sẻ cùng người,
Buổi hoàng hôn khẻ trôi về chầm chậm. 
Ngắm trời chiều khuất dần sau rặng núi. 
Nét tịch liêu cô đọng đỉnh đồi cao.
Dạ chợt nghe những  dao động dâng trào. 
Tim khắc khoải một nỗi niềm khó tả...!
Mới hôm nao sum họp thế mà nay! 
Người cõi âm, kẻ dương thế như vầy? 
Người ra đi, người đau buồn, quạnh quẽ. 
Ôm nỗi sầu, ôn kỷ niệm đã qua.
Mới hôm qua đang chung một mái nhà. 
Chung chăn gối, vòng tay còn hơi ấm. 
Mà giờ đây, ly biệt cách nghìn trùng. 
Biết bao giờ mình mới được trùng phùng. 
Hay có chăng chỉ còn là giấc mộng...! 
Đối diện tuổi già, gãy súng (Tâm Chánh)

Hạ còn đây sao như đông buốt giá...! 
Tuổi xuân thì nay vượt quá tầm tay.
Đời cuối đông, tựa nhánh cây khô gầy.
Cơn gió thoảng cũng làm thân xiêu đổ.

Thời trẻ thơ háo hức đi ăn giỗ. 
Có ngờ đâu để tưởng nhớ người thân.
Đã ra đi, đã nằm dưới mộ phần.
Đã vĩnh viễn giã từ nơi trần thế. 

Mới hôm nao gãy súng nước nhà tan.
Nuốt hờn căm, ôm tủi nhục tan hàng. 
Mộng quan san giờ chỉ là mây khói.
Kẻ tù đày, người chịu kiếp tha hương! 

Buồn nào hơn là nỗi buồn mất nước. 
Dẹp bút nghiên mong cứu quốc lâm nguy. 
Đem thân trai trấn giữ chốn biên thùy. 
Trước hiểm nguy, chí không hề suy nhụt.

Ôi tủi thay, thân phận dân nhược tiểu.
Khi nhân quyền bị tước đoạt thảm thương. 
Tự do bị bán đứng ở chính trường.
Giữa cường quốc bởi vấn đề chính trị. 
Dân VN bị xem như cờ thí.
Bị trao mua, đổi chác tựa món hàng. 
Mặc dân tộc chịu khốn khổ lầm than.
Cả thế giới hình như đều ngoảnh mặt. 

Cổ tuần hoàn quay vòng không lỗi nhịp.
Quỹ thời gian nào ai cưỡng được chăng!
Cả thế gian mãi chí thú làm ăn. 
Khi ngoảnh lại tuổi xanh chợt biến mất. 

Tiền nhân bảo tuổi già là tuổi hạc.
Thú điền viên đầy tao nhã lắm ru!
Nhưng than ôi, quả như bị cầm tù.
Thị giác kém không thể cầm bánh lái.
Phản ứng chậm nên vạn bề ngần ngại. 
Gối đã mòn chân chập chểnh run run. 
Trăm khó khăn khi trí óc đã cùn. 
Tai nghễnh ngãng cứ ngậm thinh an phận. 
Kẻo thiên hạ hay ra mình đã điếc. 
Nhớ tuổi trẻ thầm nuối tiếc thời qua. 

Quê hương đó nhưng ngày về chả có.
Xót xa hoài, lòng ray rứt khôn nguôi.
Lấy quê người đã chọn làm vui.
Nhớ da diết mùi thơm mùa lúa mới. 
Cảnh trâu đồng, gió mát chốn thôn quê. 

Sớm tinh sương, bao quang gánh, tiếng hò.
Tiếng chân người bước nhộn nhịp trên đê.
Trời hừng đông, ánh sáng tựa pha lê  
Giọt sương mai giúp lúa vàng lấp lánh. 
Cảnh đồng quê đậm chân tình mộc mạc.
Dân thôn quê dẫu chân lấm tay bùn,
Ước mơ được no ấm luôn luôn. 
Thật giản dị nhưng trời không thường đãi. 
Bữa no, bữa đói qua tháng dài chăm chỉ. 
Ngày cày bừa đêm giã gạo dưới trăng.
Vẫn đùa vui, hò hát quên nhọc nhằn. 
Vẫn kiên nhẫn tìm vui trong cuộc sống. 
Thế mà rồi nào họ được nghỉ ngơi. 
Bị xách nhiễu bởi VC khắp nơi. 
Bị mất mạng khi không nạp đủ số. 

Và rồi, 

Thà tuổi già còn hơn là cáo phó.
Người ra đi, kẻ ở lại buồn thương. 
Đời ngắn ngủi mà sao lắm đoạn trường. 
Ông Trời hỡi! nhỏ lòng thương nhân l
Phù du ôi quá phù du (Tâm Chánh)

Thưở xa xưa nếu chẳng may nằm xuống. 
Nơi đi về sẽ là nấm mộ sâu. 
Nhưng hôm nay thay đổi cả địa cầu.
Lò hỏa thiêu sẽ là giai đoạn cuối. 
Giỏi hay dở đều trở thành tro bụi. 
Sang hay nghèo rồi cũng thế mà thôi. 
Chốn hồng trần là cõi tạm ai ơi,
Tranh chấp chi, chỉ chuốc thêm phiền não.
Buông bỏ thì ta sớm được thảnh thơi. 

Tuổi mới lớn ôm rất nhiều mơ ước. 
Trí ngông nghênh, ngỡ tưởng dễ dàng thay. 
Muốn thành công phải quyết chí đêm ngày. 
Vấp váp trước, sau đạt nhiều toại ý.
Nhưng tuổi trẻ thô sơ trong suy nghĩ. 
Ngộ ra rồi, ôi tóc đã muối tiêu! 

Tuổi xế chiều thường  hướng về quá khứ. 
Vì tương lai chả còn được bao nhiêu! 
Kinh nghiệm đời không chia sẻ được nhiều. 
Bởi bọn trẻ luôn ra điều hiểu biết. 
Quan điểm xưa chúng không còn tha thiết.
Chúng nghĩ mình hủ lậu, kém thức thời. 
Hãy bình tâm đừng giận, cũng đành thôi. 
Hãy thương thân, không buồn và hỉ xả. 
Vì xuôi tay chỉ mình ta nằm xuống. 
Ngay bạn đời há đồng hành được chăng? 
Ngày ngắm cây, đêm thưởng nguyệt nên mừng. 
Vì có khỏe mới thưởng thức vẻ đẹp.
Của tạo hóa đầy vạn vật muôn màu. 
Chớ bận lòng bởi những chuyện không đâu..  
Cuộc đời sẽ luân lưu cuộc bể dâu. 
Nên buông bỏ để ung dung tự tại.  
09/14/20 


Mộng Mơ

Tuổi mới lớn ôm rất nhiều mơ ước. 
Trí ngông nghênh, ngỡ tưởng dễ dàng thay! 
Muốn thành công phải quyết chí đêm ngày. 
Vấp váp trước, sau đạt nhiều toại ý.
Nhưng tuổi trẻ thô sơ trong suy nghĩ. 
Ngộ ra rồi, ôi tóc đã muối tiêu! 

Xế Chiều

Tuổi xế chiều thường  hướng về quá khứ. 
Vì tương lai chả còn được bao nhiêu! 
Kinh nghiệm đời không chia sẻ được nhiều. 
Bởi bọn trẻ luôn ra điều hiểu biết. 
Quan điểm xưa chúng không còn tha thiết.
Chúng nghĩ mình hủ lậu, kém thức thời. 
Hãy bình tâm đừng giận, cũng đành thôi. 
Hãy thương thân, không buồn và hỉ xả. 
Vì xuôi tay chỉ mình ta nằm xuống. 
Ngay bạn đời há đồng hành được chăng? 
Ngày ngắm cây, đêm thưởng nguyệt nên mừng. 
Vì có khỏe mới thưởng thức vẻ đẹp.
Của tạo hóa đầy vạn vật muôn màu. 
Chớ bận lòng bởi những chuyện không đâu..  
Cuộc bể dâu sẽ luân lưu tiếp diễn. 
Septembre 14/20

Thăng Trầm (Tâm Chánh)

Tiếng nước tôi nghe lúc nằm nôi,
Tiếng Mẹ hiền ru khúc à ơi,
Thăng trầm theo vận nước nổi trôi,
Để dân Việt rải rác ngàn nơi.
Bao buồn vui chất ngất đầy vơi.
Dẫu lưu lạc khắp chốn xa vời. 
Vẫn hướng về quê mẹ hiền ơi.
Tiếng VC chớ viết thành lời.
Từ của chúng vô nghĩa, thô tục.
Đưa vào văn chỉ thêm sỉ nhục. 
Cho toàn dân của nước Việt Nam. 
Thơ về Cha (Tâm Chánh 06/2018)

Nhớ năm xưa Cha tôi thường ngẫu hứng,
Thốt câu thơ để tặng đến vợ hiền,
Khi xa nhà Cha viết ở trong đêm,
Lúc hành quân trong rừng sâu nước độc,
Những lá thư Cha gửi về cho Mẹ,
chốn biên thùy đầy nguy biến xa xăm,
Me mừng run đọc; mắt rưng rưng,
và nguyện cầu cho Cha luôn thoát nạn.
Cứ mỗi lần chuông điện thoại reng đổ, 
Nét mặt Me đầy hoảng sợ lo âu...!
Tiếng thở phào khi không phải tin sầu.
Biết người thương được bình an lành lặn. 
Mẹ mừng vui, vui quá đến bật khóc,
Đếm từng ngày mong tái ngộ cùng Cha,
Chứng kiến Cha Me mừng tủi chan hòa.
Nhưng ngày vui ôi quả là ngắn ngủi!

Mới đoàn viên mà nay đã chia tay,
Vui sum vầy biến như thoáng mây bay,
Lệ lại rơi vì niềm vui chưa trọn
Tiếp tục làm kiếp chinh phụ nuôi con,
Trông chồng về đến khô héo mỏi mòn,
Rồi một ngày, ôi! cái ngày oan nghiệt...
Đón xuân chưa kịp máu đã nhuộm đường,
Đón chào xuân bằng đau khổ tang thương,  
Rồi định mệnh đã nhẫn tâm đoạt mạng,
Cha đi rồi Mẹ mất cả tuổi xuân,
Bảy đầu xanh, tang trắng đắng trăm phần. 
Tiễn Cha đi trong muôn ngàn giọt lệ.
Đau đớn đó viết làm sao cho xuễ.
Bởi ba quỷ dữ:  Tường, Phan, Đoan Trinh
Chúng bây là người hay lũ chằng tinh,
mà bây giết người không gớm tay như thế?
Chúng bây tưởng sẽ làm Cha ta run sợ,
Nhưng không! Ông đã ngạo nghễ chối từ,
bây tưởng rằng bây thắng Cha ta ư,
Không, chúng bây mới là kẻ thất bại,
Bởi ác nhân không thắng lòng nhân ái.
Vì chúng bây bao người chết oan thay!
Vạn gia đình bị ly biệt như vầy.
Hỡi chúng bây, hỡi những con ác thú!
Phút cuối đời chúng bây sẽ phải trả,
Bởi tội ác chúng bây đã gây ra,
biến Cố Đô thành những bãi tha ma,
Tiếng khóc than vang rền từng góc phố,
Trong thoáng chốc cả hàng ngàn ngôi mộ,
được dựng lên trên vạn nẻo phố phường...
Xác thân người chẳng có đủ hòm chôn!
máu đổ thịt rơi trong từng ngõ ngách,
từng con đường, ngay cả chốn thờ tự,
 mà chúng bây cũng khốn nạn không tha,
Ở đâu đâu cũng ngập đầy thây ma,
của trẻ thơ, của dân lành vô tội.
Mất mạng sống một cách đầy tức tối.
Chôn sống chưa vừa, bây chặt từng thây.
Tiếng khóc than ai oán đến tầng mây.
Bao khổ đau không thể đền trả được,
Hàng vạn người đã làm gì vô phước, 
Để chúng bây giết họ chẳng gớm tay.
Lời nguyền rủa, nỗi ai oán cao dầy,
TỘI ÁC chúng bây sẽ in hằn sách sử. 
Dẫu triệu năm sau hỡi 3 tên quỷ dữ.
Bọn chúng bây sẽ đền tội với đời. 
Chuyện Xưa (Tâm Chánh)

Chuyện xưa tuy đã quá  xa xôi.
Ôn chuyện xưa lòng tôi luống ngậm ngùi. 
Trí lại vùi sâu trong kỷ niệm 
Thêm một lần môi nếm vị mặn rơi. 
10/17/20 
Phận Mồ Côi (Tâm Chánh)

Nếu ai hỏi vì sao tôi buồn mãi.
Phận mồ côi lắm tủi nhục chua cay.
Mượn lời thơ để gửi gấm giãi bày. 
Chút tâm tình của người con thiếu Bố.
Mẹ góa bụa Mẹ bị nhiều đau khổ. 
Mất chồng rồi phải bươn chải ngược xuôi.
Vừa thay chồng lo cho đám con côi.
Vừa phụng dưỡng Mẹ chồng cho trọn đạo. 
Bởi sinh ra trong gia đình lễ giáo.
Phận làm dâu Mẹ nhẫn nhịn bà con. 
Bà Nội thương Mẹ hiếu thảo nên thường. 
Hỏi thăm Mẹ bằng những lời nhỏ nhẹ. 
Thương con dâu tuổi  đang còn son trẻ. 
Sớm cô đơn với một gánh con thơ. 
Vì thương Bà nên phải cứ giả vờ.
Cha còn sống nhưng bị cs giữ. 
Ở trong tù với lý lịch tù binh.
Bà nghe qua Bà vẫn giữ lặng thinh. 
Nhưng là Mẹ Bà hiểu Cha đã mất. 
Bà đau đớn nghẹn ngào trong tiếng nấc. 
Lệ trào mi Bà ngất đến vài giây. 
Từng hồi run rung chuyển mảnh vai gầy.
Đau xiết bao khi phải khóc con trẻ. 
Tội nghiệp Bà rồi xót xa cho Mẹ.
Thất thế rồi phải lép vế bà con. 
Tính khí khái Mẹ từ chối cúi lòn.
Chỗ giàu sang Mẹ chả được mời đến.
Là đứa trẻ tôi thường hay thắc mắc. 
Mình bà con sao lại bị đãi bôi.
Sợ mích lòng Mẹ phải bịt mồm tôi.
Rất tủi thân và tôi cương quyết chống. 
Bảo vệ Mẹ trong bất cứ cảnh nào.
Dẫu bà con có lên tiếng lao xao.
Tôi bất kể tuy không hề bất kính. 
Tới bây giờ vẫn cảm thấy niềm đau...! 
10/17/20 
Không Thể Nào (Tâm Chánh)

Cố Đô ơi, ta không về thăm được.
Dẫu tâm tư ta luôn nhớ đến Người. 
Kỷ niệm xưa có khi khiến ta vui.
Và có khi cũng làm ta rơi lệ.
Muốn về lắm nhưng mà ta không thể.
Không thể nào sống với lũ cộng nô.
Mĩa mai hơn với tên của lão hồ.
Đã thay thế cho Sài Gòn hoa lệ. 
Tệ hơn hết là chúng đang dâng tế.
Cúng cho tàu từng mảnh đất quê hương. 

Đau nào hơn dân tộc đổ máu xương. 
Qua bao đời quyết xây thành giữ nước. 
Cha Ông ta đã sống đời mực thước. 
Đã hy sinh để gầy dựng cơ đồ. 
Có ngờ đâu tên khát máu họ hồ. 
Biến VN thành trung quốc thuộc địa.
10/17/20 
Tuổi Già (Tâm Chánh)

Đánh răng rửa mặt ban mai
Nhìn vào gương ngỡ kẻ hài nào đây.
Nếp nhăn nhảy nhót vui vầy  
Chung quanh khóe miệng, chúng vây thành vòng.
Đôi mắt sụp mí, khó trông.
Bầy quân thiện chiến khó lòng đẩy lui.
Chủ nhân chỉ biết kêu trời.
Đầu tóc lại quá tả tơi, bù xù.
Dân đen yếu thế im ru 
Thằng trắng hoạnh họe tung dù tấn công. 
Mắt thời khi tỏ khi không. 
Tai thì hơi lãng nghe rồng hóa râu.
Ông đã ít nói từ lâu. 
Bà nghe lỏm bỏm bà rầu lặng thinh.  
Ông bèn đưa mắt cười tình.
Bà nghe ấm dạ bực mình cũng thôi.
10/17/20
Huế trầm luân (Tâm Chánh)

Ai hay chăng dân lành đang mong mỏi. 
Được sống đời no ấm được tự do.
Nỗi trầm luân liên tiếp đến không ngờ. 
Vạn niềm đau ôi dân nghèo quá khổ. 
Đã không thương mà còn gây tai họa. 
Ập xuống đầu cơn mưa lũ mỗi năm.
10/17/20 
 
Nỗi niềm (Tâm Chánh)

Trang điểm bờ môi với nụ cười 
Khỏa lấp niềm đau mãi khôn nguôi. 
Ai ơi chớ nên suy xét vội. 
Vì mỗi cá nhân, một cảnh đời. 

Mỗi người đều có nỗi niềm riêng.
Ưu tư lo lắng lẫn muộn phiền.
Tạm gác nổi đau trong công việc. 
Vui trong bổn phận để tìm quên.

Nhìn cánh hoa rơi cảm thấy buồn.
Lá vàng từng chiếc rớt càng thương. 
Thu về nghe cõi lòng xa xót.
Chốn cũ luôn làm ta vấn vương!

Nữ sinh tà áo trắng ngày xưa.
Thơ ngây trong trắng nói sao vừa 
Thẹn thùng e ấp khi bị ngắm.
Ửng hồng má thắm vẻ ngây thơ. 

Tuổi học trò thích ép hoa vào vở.
Mỗi độ hè chuyền lưu bút cho nhau.
Phượng nở hoa đưa đến một mối sầu.
Tạm chia tay Thầy Cô cùng bè bạn. 
Thế mà nay đã đi vào quên lãng.
Đã trở thành kỷ niệm của ngày thơ. 
10/14/20
Làm Thơ (Tâm Chánh)

Nghĩ đến người thân lẫn bạn bè.
Vân vê viết những câu thơ gửi người. 
Bạn đọc sẽ khiến tôi vui,
Nếu muốn xóa bỏ, tôi cười mà thôi. 

Chẳng phải bây giờ, tôi làm thơ.
Thuở xưa khi ở tuổi dại khờ, 
Tập tễnh mỗi trưa bên ông Ngoại.
Nghe Ông ngâm đọc, cháu ước mơ.
Mỗi lần viết được một câu thơ, 
Hớn hở đem khoe xong rồi nhờ, 
Ngoại ơi, sửa giùm cho con với, 
Âu yếm Ông nhìn đứa cháu thơ. 
Chưa đầy 10 tuổi đã bơ vơ, 
Mất Cha khi ở tuổi dại khờ. 
Nhớ Ông, nhớ giọng  tưởng là mơ....!
10/17/20 
Miền Trung (Tâm Chánh)

Tả sao hết cảnh oan khiên. 
Hàng năm lũ lụt trút lên dân nghèo.
Đã nghèo cứ phải gặp eo.
Bao giờ thoát được cảnh nghèo Trời ơi!
Miền Trung chịu khổ ngàn đời. 
Nguyện cầu dân được thảnh thơi tôi mừng. 

Miền Trung lũ lụt hàng năm.
Oan khiên vạn cảnh nhọc nhằn Trời ơi!
Thừa dư, Thiên nghĩa là Trời. 
Sao dân thiếu hụt cả đời là răng? 

Đất miền Trung khô cằn sỏi đá. 
Cày quanh năm mong đủ chén cơm. 
Thế mà Trời lại chẳng thương!
Trút gánh lũ lụt hột cơm chả còn! 

Nỗi tiếng đẹp với nhiều lăng tẩm. 
Để mà chi, dân đói quanh năm. 
Lam lũ dân phải nắm trăm phần. 
Huế tựa như giai nhân bạc phận!

Đi xa rồi lòng tôi luôn vương vấn. 
Lưu luyến hoài xứ Huế quá nghèo xơ. 
Bao nhiêu nơi giàu có tôi hững hờ. 
Vẫn yêu thương Huế của tôi nghèo khổ. 
Nếu ai hỏi vì răng mà lạ rứa.
Xin thưa rằng: đây đất Tổ Quê Cha. 
10/17/20 
Câm Nín (Tâm Chánh)

Lòng buồn khổ biến ta thành câm nín. 
Mượn lời thơ ta thơ thẩn một mình.
Ôi đớn đau như nước vỡ tràn kinh.
Mùa xuân ta đã tan thành mây khói...! 

Góa Phụ 

Cha ra đi để Mẹ ta ở lại. 
Giữa chợ đời tuổi xuân sớm bơ vơ. 
Ôm đàn con dại còn thơ. 
Út trong bụng Mẹ cúng bàn thờ Cha!
Niềm đau hơn cả cắt da. 
Mồ côi trong trứng quá là bất công.
Ôm con quả phụ nhớ chồng. 
Tỉ tê nhỏ lệ khóc thầm về đêm.
Thương cho số phận Mẹ hiền.
Bây giờ ta hiểu niềm riêng của Người. 
Buồn thương thân Mẹ đơn côi 
Ta đây quyết chí nên người Mẹ vui. 
Cho Mẹ nở mặt với đời.
Để Cha chín suối ngậm cười hân hoan.

Ước Nguyện  

Mẹ nằm một chỗ Cha ơi!
Không biết con nữa, Trời ơi quá buồn!
Mất Cha đã khiến con luôn. 
Chịu nhiều bạc đãi, Mẹ thường đắng cay.
Tủi thân mắt Mẹ luôn đầy.
Nước mắt thương xót cho bầy con côi. 
Tủi hờn con muốn hỏi Trời. 
Cha hiền Mẹ thảo sao Trời không thương? 
Viết sao cho hết đoạn trường. 
Mất Cha, thiếu Mẹ ôi buồn làm sao!
Trời ơi, Ngài ở phương nào.
Xin nghe lời nguyện tôi cầu hằng đêm.
Cho Mẹ tôi được đoàn viên.
Cùng Cha sum họp nối liền duyên xưa. 

10/18/20
Nhớ (Tâm Chánh)

Nhớ năm xưa tôi thường hay gọi Mẹ.
Những khi buồn để tâm sự cho vơi.
Thế mà nay chuyện ấy quá xa vời. 
Dẫu bạc triệu cũng không mua lại được. 


Buồn nào hơn khi Mẹ không còn nhớ. 
Tôi là con sao có chuyện nỉ non. 
Đòi Mẹ nấu cho những món ăn ngon. 
Ăn xong rồi Mẹ con ngồi xúm xít.
Nói chuyện xưa, chuyện thời còn con nít.
Mê cà rem, mê chè bánh đậu xanh. 
Xế trưa thì Mẹ lại nấu bánh canh.
Sang hơn thì được bún bò, tô phở. 
Quá xa rồi nhưng lòng cứ buồn nhớ. 
Nhớ Mẹ hiền, nuối tiếc thưở thần tiên! 
Bất Công (Tâm Chánh)

Nhìn hai đứa cháu dại khờ. 
Đã không được gặp Cố mình mà đau.
Nghĩ đến bà Cố càng rầu.
Có bầy chắt nhỏ mà đâu biết gì!
Nhìn chúng Bà hỏi ai ri? 
Nghe thêm đau đớn, nói gì nữa đây? 
Nghẹn ngào ngước mặt ngó cây
Vân vê ngọn lá lòng đầy niềm đau. 
Ông đã khuất bóng từ lâu.
Cháu không gặp mặt âu thôi cũng đành.
Bà đã quá khổ sao hành 
Mất đi trí nhớ Bà thành phế nhân.
Để không còn biết người thân. 
Tại sao đầy đọa thêm phần khổ đau.

Bầy chắt nhỏ mặt mày phúc hậu. 
Nét thơ ngây trông chúng mà yêu.
Ngây ngô chúng muốn biết nhiều. 
Sự tích về Cố ra điều thiết tha.
Chúng nghe tôi kể về Cha.
Mặt chúng hiện rõ nét buồn mà thương. 
Dại khờ xúc động chúng ôm.
Chúng hôn bà Nội, mắt buồn xa xăm.
Khẽ khàng chúng thỏ thẻ rằng
Sorry bà Nội, we love you forever. 

Chúng nghe Bà Cố chơ vơ.
Nằm trong dưỡng lão để chờ ngày đi.
Ngây thơ chúng nói Grammy:
Please don't be sad, we can help you. 
Let's try to get you through.
Nghe trẻ thơ nói dù buồn cũng vui.
10/18/20 
Giọt Buồn (Tâm Chánh)

Chúng ta người Việt nước ngoài,
Lâu ngày có biết có hoài nhớ mong ?
Nhớ thời loạn-lạc nhiều năm,
Quê nghèo thiếu thốn trăm phần ai ơi!
Tâm tư khắc khoải bồi hồi.
Nhớ về quê cũ lệ rơi giọt buồn...
Mùa thu ảm đạm thê lương, 
Ngồi ngắm cảnh vườn lòng bỗng buồn tênh! 
10/22/20 


Hãy Giúp Quê Hương (Tâm Chánh)

Bầu cho ai cốt tấm lòng,
Cái tâm cần phải luôn cùng với ta!
Đất nước phồn thịnh, nhà nhà,
An vui yên sống thì ta nên mừng.
Không chỉ con cháu, người dưng.
Cầu mong tất cả muôn phần ấm no. 

Dù ở đâu, cốt ở lòng,
Cái tâm luôn vẫn ở cùng với ta !
Mặc dầu thành-đạt phương xa,
Tâm ta tưởng nhớ quê nhà thân yêu, 
Về nước bị gọi Việt-kiều,
Ở trong nước, gọi Huế-kiều cũng hay!
Cùng nhau góp sức chung tay,
Làm cho nước Việt càng ngày đẹp xinh. 
Quê ta lắm cảnh hữu tình.
Ai ơi hãy chớ phụ tình quê hương.
Vậy thì ta hãy làm gương.  
Bầu cho Tổng Thống đương kim để mà,
TC hết lối thoát ra. 
VN mới được có đà ngoi lên. 
Dân tình mới được bình yên.
Khổ nhục tháo gỡ kẹp kềm thối lui.
Chỉ mong có vậy người ơi.
Tuổi đời đã quá hẹp hòi mà chi! 
10/22/20
Thơ Vụn (Tâm Chánh)

Nhìn tằm mà ngỡ là tơ.
Nhận thức lão hóa ngẩn ngơ cả người. 
Chân chim khắc đậm khóe môi. 
Đôi mắt sụp mí hết rồi xuân xanh.
Ánh mắt mất nét tinh anh.
Dù giấc ngủ đủ giống hành héo khô.
Đọc sách khi tỏ khi mờ.
Thính giác ngủng ngẵng mệt đờ chả chơi!
Cho nên hãy sống vui tươi. 
Buồn bả chỉ thiệt thân thôi bạn à. 
Nhìn quanh trong cõi người ta. 
Nào ai có thể lột da sống đời. 
Khắp trên thế giới mọi nơi. 
Chào đời là khóc ai cười có đâu? 
Cõi trần vui ít nhiều sầu.
Sống sao thanh thản và cầu bình an. 
Phúc thì hưởng được giàu sang. 
Lỗi thì phải chịu gian nan thăng trầm. 
Không ai phải bị gian truân. 
Cũng Không ai được phước phần dài lâu. 
Thức đêm mới biết đêm thâu.
Trong cơn hoạn nạn biết đâu bạn hiền.
Sang giàu ai cũng giống tiên.
Nghèo khổ chỉ có bạn hiền giúp ta. 
10/21/20 
Khắc Khoải (Tâm Chánh)

Tâm khắc khoải nhớ vùng trời kỷ niệm. 
Dạ xốn xang hoài niệm cảnh xa xưa.
Lòng day dứt nuối tiếc kể sao vừa.
Hình ảnh cũ đong đưa trong tiềm thức. 
Đã bao đêm khiến cho ta thức giấc. 
Giữa đêm khuya hồi tưởng kỷ niệm buồn. 

Kỷ niệm (Tâm Chánh)

Covid vẫn hoành hành tiếp diễn.
Bao thân bằng quyến thuộc đã ra đi.
Não lòng trong phút chia ly.
Mất đi thân mẫu còn gì buồn hơn...!
Bỗng dưng hình ảnh chờn vờn. 
Hết Cha đến Mẹ, lệ buồn rớt rơi.
Thời vàng son quá xa rồi!. 
Tâm can xa xót nhớ hoài thưở xưa...
10/21/20 
Ánh Trăng (Tâm Chánh)

Ánh trăng vằng vặc sáng trời đêm.
Vạn vật dường như đang ngủ yên.
Lá cây xào xạc rung theo gió. 
Vang vọng xa xa tiếng dế rền.

Ánh trăng xuyên kẻ những nhánh cây.
Lung linh lay chuyển trong làn mây, 
Mờ tỏ màn đêm khuya tĩnh mịch.
Ngắm trăng hồn như nhuốm cơn say. 

Bất công (Tâm Chánh)

Chạnh lòng rồi cảm thấy xót xa, 
Ngự Bình ôi xa quá là xa. 
Biết đến khi nao về lại được? 
Để thăm ngôi mộ của Cha ta. 

Cha hỡi, Cha ơi có biết không?
Dẫu nửa thế kỷ con vẫn mong.
Vẫn cầu, vẫn khấn cho con được, 
Được gặp lại Cha chỉ một lần. 

Nghĩ đến là mắt con thấy cay. 
Nhìn cháu, chắt Cha con buồn thay...!
Chúng nó tội tình gì Cha hỡi,
Tại sao không được cảnh sum vầy? 

Đêm khuya con vẫn cứ ngồi đây. 
Mãi ngắm hình Cha, dáng cao gầy. 
Tinh anh mắt Cha đầy sức sống.
Tại sao lại vắn số như vầy? 

Không hiểu Trời cao có mắt không?
Ác nhân vẫn cứ sống trân trân.
Người hiền lại gặp bao tai biến.
Sinh mạng bị chôn dưới mộ phần. 
02/26/19 
Trả Lại Tôi (Tâm Chánh)

Trả lại tôi con đường Trần Hưng Đạo,
Đường Duy Tân với hàng lá me xanh.
Đại lộ Tự Do nổi tiếng Sài Thành. 
Lê Văn Duyệt, anh hùng của lịch sử.

Võ Bị! Hãy Đoàn Kết. 

Hãy cùng nhau đòi lại cho bằng được. 
Quyết bền tâm tất sẽ đạt thành công. 
Điều tiên quyết chúng ta phải một lòng,
Sự đoàn kết là cội nguồn sức mạnh. 

Bọn cán ngố làm ô danh nước Việt.
Nhóm chống đối khiến Võ Bị tan tành.
Họ đã làm cho Võ Bị nhơ danh.
Muốn thay đổi không bao giờ quá muộn.
Nếu tất cả cùng đồng lòng mong muốn. 

Việt Nam ơi dù qua bao thế kỷ.
Chưa có ngày dân hưởng được tự do.
Dân nghèo không được ấm no.
Lòng nơm nớp sợ, thập thò ngày đêm. 
Quý vị đang giúp chúng thêm.
Nay đấm mai đá, bên nào lợi đây?
VC đang cố giựt dây.
Chúng ta chia rẽ, vỗ tay chúng mừng. 
Đêm nằm, thấm thía, rưng rưng. 

Nỗi buồn được dịp tưng bừng bùng lên. 
Sương đêm rơi nhẹ xuống thềm.
Mái hiên đẫm ướt màn đêm thật buồn!
Cơ đồ đang bị chúng buông.
Trao cho tàu cộng, quên luôn lời thề.
Giang san nước Việt bốn bề. 
Trao cho tàu cộng ê chề Cha Ông. 
Đổ bao xương máu anh hùng. 
Hết lòng trấn giữ biên thành cho ta.
Tổ Tiên muối mặt nếu mà.
Các Anh thúc thủ, nước nhà sẽ tan.
08/23/19 
Mua Hoa (Tâm Chánh)

Đẹp quá chân bước không rời,
Nên đành phải tới mua đôi đem về. 
Về nhà hớn hở liền khoe 
Anh ơi xem nè hoa có đẹp không?
Lắc đầu, ông đưa mắt trông,
Góc nào cũng có hoa hồng còn mua.
Như rừng em có thấy chưa? 
Mua riết hết chỗ không chừa lối đi.
Kiểu này sẽ có ngày thì, 
Chỗ ngủ cũng thiếu, nói chi chỗ ngồi!

Chồng:

Lần sau mua một chậu thôi,
Chỉ lái 5 phút tới nơi em à.
Mua nhiều thì để đầy ra,
Mất công em dọn dẹp nhà mệt thôi.

Vợ:

Nghe xong tôi vội trả lời, 
Ngắm hoa tươi đẹp thảnh thơi tâm hồn. 
Thà phải dọn dẹp nhà luôn.
Cũng là chuyện nhỏ, chuyện thường anh ơi.

Bình thường người ấy ít lời, 
Nhưng khi nổi chướng, ôi thôi nhức đầu!
Mặt quặm như cắn phải sâu,
Miệng nói lầu bầu tôi chả muốn nghe.

Đầu năm mua một cặp hoa,
Vui cửa, vui nhà, hên chẳng thấy đâu!
Chỉ thấy gấu ó cắn nhau.
Rồng thì trợn mắt, chó gâu inh nhà.

Mấy phút Rồng đến làm quen, 
Thấy Rồng, chó cứ nằm yên không màng. 
Rồng bèn ngồi xuống nhẹ nhàng, 
Cho anh xin lỗi, xin nàng bỏ qua.
Đây anh có một chút quà.
Tặng em chuộc tội tha anh phen này
Anh xin hứa sẽ từ nay 
Dẫu mua trăm chậu, không rầy em đâu.
02/11/19 
Vũ Trụ (Tâm Chánh)

Vũ trụ bao gồm núi, biển sông,
Bốn phương vần vũ xoay thành vòng. 
Mặt trời, mặt trăng và tinh tú,
Nối lại tròn vo một chuổi bông. 
Rặng núi trãi dài dọc hàng cây,
Điểm tô cao ngất chín tầng mây.
Sóng biển nhấp nhô, thấp cao gầy.
Âm thanh hòa quyện cùng trăng gió.
Thiên nhiên khúc nhạc quá ngất ngây. 
Thần tiên một cõi nào ai biết. 
Hạnh phúc là đây hỡi bạn hiền. 

Dưới đất nếu ai đó nhìn lên,
Vì sao tô điểm màn trời đêm,
Ánh trăng vằng vặc soi sáng tỏ,
Tỏa ánh sáng trong thật diệu huyền. 
Mãi mê chăm chú ngắm trời đêm.
Giọt sương rơi nhẹ ướt chân thềm 
Hoa lài phảng phất hương theo gió,
Hài hoà bức ảnh thật thần tiên.
02/11/19
Tâm sự Bác Tiều Phu (Tâm Chánh)

Bữa cũi ngày ngày nắng cháy lưng.
Mệt xác nhưng vui khỏe tinh thần, 
Đạm bạc cơm tương rau chao đậu.
Non nước bao quanh thật yên bình. 

Uống bát chè xanh ngọt mát môi.
Gió mát trăng thanh luôn gọi mời.
Đặt lưng giấc ngủ không mộng mị.
Thần tiên một cảnh còn ước chi! 
03/05/19 
Kẻ Hề (Tâm Chánh)

Thế gian có lắm tên hề. 
Dựng lên nhiều cảnh ê chề, khó coi.
Dựng tuồng, diễn kịch khắp nơi. 
Khán giả chán ngấy, nên mời cũng chê.

Rởm đời cứ nghĩ mình ngon.
Lắm của nhiều bạc oang oang cái mồm. 
Hung hăng múa máy quay cuồng. 
Khác gì con rối, thằng mường ngáo ngơ.
Ở đời khó đoán chữ ngờ. 
Khoát lát sẽ hố và trơ trẽn nhiều.
02/14/19
Ghen với Thơ (Tâm Chánh)

Chồng tôi thường cứ phân trần,
Em làm thơ mãi khó ngồi gần em. 
Cho nên anh cũng hơi ghen.
Vì thơ nó đã thân quen hơn chồng. 
Mê thơ cứ trốn trong phòng. 
Chồng không thấy mặt chồng trông em nờ. 

Thôi đi dốc quá anh ơi, 
Mắt anh đâu rảnh, chả rời TV.
rảnh đôi ba phút liền thì, 
Nghe truyện đọc báo nhớ gì đến em.

Cho nên em tập làm quen.
Vui cùng cây cỏ và đành làm thơ.
Làm thơ vừa khỏe tâm hồn, 
Không hao tốn sức, không mòn một xu.
02/13/19
Phù du (Tâm Chánh)

Mùa xuân thật sự đã về 
Trăm hoa đua nở muôn bề đó đây. 
Mầm non trẩy lá đầy cây. 
Muôn màu hương sắc gây niềm vấn vương. 
Ôi! bức tranh thật vô thường, Hôm nay còn đó, mai đi phương nào? 
Phận người có khác là bao!
Hôm nay hiện hữu, mai vào hư không...!

Cảnh nghèo (Tâm Chánh)

Nhớ hôm xưa tôi ngang qua xóm nhỏ,
Lòng đượm buồn nhìn quang cảnh đìu hiu. 
Dân nghèo sống cuộc sống chắt chiu.
Thiếu ăn, thiếu mặc, dư nhiều truân chuyên. 

Gắng sức làm việc (Tâm Chánh)

Đã nói thôi sao vẫn còn làm mãi.
Không nghe lời nên mặt mũi phờ ra.
Lớn tuổi rồi cần tự kềm chế ta.
Không thì khốn khi đau nằm ra đó.
Có muốn thương thì cũng rất là khó. 
Sức còn đâu mà chăm lại với lo.

Nghễnh ngãng (Tâm Chánh)

Đã trọng tuổi nên tai thường nghễnh ngãng.
Nói thật to thì bị bảo hét hò.
Lời nhỏ nhẹ thì lại điếc không nghe.
Mệt mỏi quá nên im re cho khỏe. 

Tự túc để tránh buồn phiền,
Không nhờ thì lại bị phiền trách ngay.
Khổ ghê phải chịu cảnh này. 
Nhưng mà lẻ bạn sẽ cay đắng nhiều. 

Hái xong một rỗ đào tiên, 
Lại không vui lắm mà phiền trong tâm.
Bao nhiêu năm vẫn âm thầm. 
Cầu mong Cha Mẹ sớm gần bên nhau. 
Nhìn cảnh Mẹ sống khổ đau. 
Miệng cười hớn hở dạ sầu trăm năm.
02/13/19 
 
HOA NỞ (Tâm Chánh)

Hôm nay hoa nở thật xinh!
Sắc hương tươi đẹp hữu tình làm sao!
Nhìn hoa hồng thắm ngọt ngào.
Ngắm nụ hoa nở xuyến xao tâm hồn...

Ông Dôn buột miệng nói luôn:
Hoa đẹp em nhỉ, mua thêm không hè.
Nín cười bà nói ông nghe.
Sao mà khéo miệng quá nè anh ơi. 
Nịnh chi, nịnh dữ vậy Trời? 
Có muốn chuộc tội...vâng lời từ nay...
02/12/19
Thơ Tếu (Tâm Chánh)

Tự dưng đang được tự do, 
Lại bước vào tròng,
Lấy vợ làm chi.
Để bây giờ phải bị đì, 
Nấu cơm, đi chợ 
Việc chi cũng làm.
Đã thế lại bị càm ràm, 
Cám ơn không có,
Phàn nàn thì dư.
Lại chẳng có chút riêng tư, 
Hở đâu kiểm soát, 
Không dư cắc nào.
Đêm về giấc ngủ chả yên,
Mặt mũi phờ phạc,
Như ông tiên bị đày
02/08/19
Categories
Information/Entertainment

Poem / Thơ

Thề Non Nước (Tản Đà)

Nước non nặng một lời thề
Nước đi, đi mãi, không về cùng non
Nhớ lời “nguyện nước thề non”
Nước đi chưa lại, non còn đứng không
Non cao những ngóng cùng trông
Suối khô dòng lệ chờ mong tháng ngày
Xương mai một nắm hao gầy
Tóc mây một mái đã đầy tuyết sương
Trời tây ngả bóng tà dương
Càng phơi vẻ ngọc, nét vàng phôi pha
Non cao tuổi vẫn chưa già
Non thời nhớ nước, nước mà quên non
Dù cho sông cạn đá mòn
Còn non còn nước hãy còn thề xưa
Non cao đã biết hay chưa
Nước đi ra bể lại mưa về nguồn
Nước non hội ngộ còn luôn
Bảo cho non chớ có buồn làm chi
Nước kia dù hãy còn đi
Ngàn dâu xanh tốt non thì cứ vui
Nghìn năm giao ước kết đôi
Non non nước nước chưa nguôi lời thề.
Chinh Phụ Ngâm Khúc – Những câu thơ nổi tiếng
Nguyên tác Hán văn : Đặng Trần Côn
Dịch ra tiếng Nôm : Đoàn Thị Điễm
 
Thuở trời đất nổi cơn gió bụi
Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên
Xanh kia thăm thẳm tầng trên
Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
 
Chàng tuổi trẻ vốn giòng hào kiệt
Xếp bút nghiên theo việc đao cung
 
Tiếng địch trổi nghe chừng đồng vọng
Hàng cờ bay trong bóng phất phơ
Dấu chàng theo lớp mây đưa
Thiếp nhìn rặng núi ngẩn ngơ nỗi nhà
 
Ngàn dâu xanh ngắt một màu
Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai ?
Chàng từ đi vào nơi gió cát
Ðêm trăng này nghỉ mát phương nao ?
Xưa nay chiến địa dường bao
Nội không muôn dặm xiết bao dãi dầu
 
Hơi gió lạnh, người rầu mặt dạn
Dòng nước sâu, ngựa nản chân bon
Ôm yên, gối trống đã chồn
Nằm vùng cát trắng, ngủ cồn rêu xanh
 
Hồn tử sĩ gió ù ù thổi
Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi
Chinh phu tử sĩ mấy người
Nào ai mạc mặt, nào ai gọi hồn ?
Ngày Xưa Hoàng Thị (Phạm Thiên Thu)

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng
Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài
Anh đi theo hoài
Gót giầy thầm lặng
Đường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng
Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn
Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng
Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuối vở
Thương ơi vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ
Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ôi mối tình đầu
Như đi trên cát
Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng nhoà mau
Tưởng đã phai màu
Đường chiều hoa cỏ
Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng ráng đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu?
Chân tìm theo nhau
Còn là vang vọng
Đời như biển động
Xoá dấu ngày qua
Tay ngắt chùm hoa
Mà thương mà nhớ
Phố ơi muôn thuở
Giữ vết chân tình
Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ
Dáng em nho nhỏ
Trong cõi xa vời
Tình ơi tình ơi!

https://youtu.be/vG4qBpCXPdQ
Trúc Đào (Nguyễn Tất Nhiên)

Trời nào đã tạnh cơn mưa
Mà giông tố cũ còn chưa muốn tàn
Nhà người tôi quyết không sang
Thù người tôi những đêm nằm nghiến răng
Quên người - nhất quyết tôi quên
Mà sao gặp lại còn kiên nhẫn chào
Chiều xưa có ngọn trúc đào
Mùa thu lá rụng bay vào sân em
Mùa thu lá rụng êm đềm
Như cô với cậu cười duyên dại khờ
Bởi vì hai đứa ngây thơ
Tình tôi dạo ấy là ... ngơ ngẩn nhìn
Thế rồi trăng sáng lung linh
Em mười sáu tuổi giận hờn vu vơ
Sang năm mười bảy không ngờ
Tình tôi nít nhỏ ngồi mơ cũng thừa
Tôi mười bảy tuổi buồn chưa
Đầu niên học mới dầm mưa cả ngày
Chiều nay ngang cổng nhà ai
Nhủ lòng tôi chỉ nhìn cây trúc đào
Nhưng mà không hiểu vì sao
Gặp người xưa lại nhìn nhau mỉm cười ?

https://youtu.be/U07bCVvLzFM
Ma Soeur (Nguyễn Tất Nhiên)

Ðưa em về dưới mưa
Nói năng chi cũng thừa
Phất phơ đời sương gió
Hồn mình gần nhau chưa ?
Tay ta từng ngón tay
Vuốt lưng em tóc dài
Những trưa ngồi quán vắng
Chia nhau tình phôi thai
Xa nhau mà không hay
Hỡi em cười vô tội
Ðeo thánh giá huy hoàng
Hỡi ta nhiều sám hối
Tính nết vẫn hoang đàng !
Em hiền như ma soeur
Vết thương ta bốn mùa
Trái tim ta làm mủ
Ma soeur này ma soeur.
Có dịu dàng ánh mắt
Có êm đềm cánh môi
Ru ta người bệnh hoạn
Ru ta suốt cuộc đời
Cuộc đời tên vô đạo
Vết thương hành liệt tim!
Ðưa em về dưới mưa
Xe lăn đều lên dốc
Chở tình nhau mệt nhọc!
Ðưa em về dưới mưa
Áo dài sầu hai vạt
Khi chấm bùn lưa thưa
Ðưa em về dưới mưa
Hỡi em còn nít nhỏ
Chuyện tình nào không xưa ?
Vai em tròn dưới mưa
Ướt bao nhiêu cũng vừa
Cũng chưa hơn tình rụng
Thấm linh hồn ma soeur

https://youtu.be/12tt32AQGng
Chuyện Tình Buồn (Phạm Văn Bình)

Năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Anh dặm trường mê mải
Đời chia hai nhánh sông
Phong thư tình ngây dại
Và vai môi rất mềm
Những hẹn hò cuống quýt
Trên lối xưa thiên đường
Ngày nhà em pháo nổ
Anh cuộn mình trong chăn
Như con sâu làm tổ
Trong trái vải cô đơn
Ngày nhà em pháo nổ
Tâm hồn anh rớm máu
Ôi nhát chém hư vô
Ôi nhát chém hư vô
Năm năm rồi đi biệt
Đường xưa quên lối về
Trong đìu hiu gió cuốn
Nằm chơ vơ gác chuông
Năm năm rồi trở lại
Một màu tang ngút trời
Chúa buồn trên thánh giá
Mắt nhạt nhòa mưa qua
Năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Thương người em năm cũ
Thương góa phụ bên sông

https://youtu.be/LEVKxsOTcrk


Năm Mới Chúc Nhau (Trần Tế Xương - Tú Xương)

Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau:
Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu.
Phen này ông quyết đi buôn cối,
Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu.

Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu:
Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu?
Phen này, ắt hẳn gà ăn bạc,
Đồng rụng, đồng rơi, lọ phải cầu.

Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Đứa thì mua tước, đứa mua quan.
Phen này ông quyết đi buôn lọng,
Vừa bán vừa la cũng đắt hàng.

Lẳng lặng mà nghe nó chúc con:
Sinh năm đẻ bảy được vuông tròn.
Phố phường chật hẹp, người đông đúc,
Bồng bế nhau lên nó ở non.

Bắt chước ai ta chúc mấy lời:
Chúc cho khắp hết ở trong đời.
Vua, quan, sĩ, thứ, người muôn nước,
Sao được cho ra cái giống người.
Hồ Xuân Hương

Thời Xuân Hương còn đi học, một hôm gặp phải trời mưa
đến sân nhà trường, đất trơn, cô nữ sinh trượt chân té ngã,
các bạn học thấy đều cười ầm lên.
Nhưng Hồ Xuân Hương đã đứng ngay dậy, 
ung dung đọc hai câu thơ rằng:

Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài

Categories
Information/Entertainment

Bạch Dinh – Vũng Tàu

The White Palace – Vung Tau city – Vietnam – The last residence of Emperor Thành Thái from 1907-1916 (house arrest after the French government forced him to abdicate and before exiled to Reunion island) – Many Thanks to Dr. An Dang for providing the information.

Nơi vua Thành Thái bị giam lỏng

Thành phố biển Vũng Tàu xinh đẹp không chỉ nổi tiếng với bãi biển đẹp với làn nước trong xanh, 
bãi cát trắng mịn hay chốn “tiên cảnh” Hồ Mây là khu vui chơi lí tưởng mà nơi đây còn lưu giữ nhiều giá trị lịch sử, 
những công trình có kiến trúc cổ xưa. Một trong những công trình kiến trúc đó phải kể đến Bạch Dinh.

Trước khi xây Bạch Dinh, nơi này được biết đến là pháo đài Phước Thắng của triều Nguyễn. 
Ngày nay trong khuôn viên vẫn còn một số khẩu súng thần công và đại bác được trưng bày.



Biệt thự lộng lẫy trên núi Bạch Dinh Vũng Tàu (Ảnh: Sưu tầm)

Bạch Dinh được gọi theo tên tiếng Pháp là Villa Blanche nghĩa là biệt thự trắng, 
nằm bên sườn núi lớn của thành phố Vũng Tàu tại địa chỉ số 4 đường Trần Phú, P.1, TP. Vũng Tàu. 
Mặt trước hướng ra biển, lưng tựa vào núi tạo cho Bạch Dinh một thế vững chắc. 
Bạch Dinh là tòa nhà 3 tầng, cao 19m, dài 25m, toàn bộ ngôi nhà được quét vôi trắng, cửa mái vòm, mái lợp ngói. 
Khi đến tham quan biệt thự, du khách có thể thấy được kiến trúc Pháp, 
từ hình dáng đến cách bày trí với những mảng viền trang trí rất nghệ thuật.

Bạch Dinh tọa lạc trên một ngọn núi cao 27m so với mực nước biển.
Tòa nhà có chiều cao 19m, rộng 15m, dài 28m, gồm ba tầng. 
Công trình xây bằng gạch, sơn màu trắng, mái lợp ngói đỏ mang nét kiến trúc của phong cách châu Âu thế kỷ 19.
Bạch Dinh có diện tích hơn 400 m2 gồm nhiều phòng. Tầng trệt là phòng khánh tiết.

Là di tích lịch sử Bạch Dinh Vũng Tàu (Ảnh: Sưu tầm)

Bạch Dinh được xây dựng từ năm 1898 đến năm 1902, từng dùng là nơi nghỉ mát cho Toàn quyền Đông Dương,
Hoàng đế Bảo Đại và các đời Tổng thống Việt Nam. 
Nơi đây cũng là nơi chính quyền thuộc địa Pháp làm nơi giam lỏng vua Thành Thái từ ngày 12 tháng 9 năm 1907 đến năm 1916.

Hình ảnh tòa Bạch Dinh Vũng Tàu (Ảnh: Sưu tầm)

Có 2 lối lên Bạch Dinh. Nếu bạn đi xe hơi thì có 1 đường uốn quanh chạy dưới rừng cây gá tỵ dẫn lên tới tiền sảnh. 
Đường lên Bạch Dinh bao quanh bởi những hàng cây sứ, lối đi bộ gồm 146 bậc thang. 
Trong gần 10 năm bị giam lỏng ở đây, vua Thành Thái quanh quẩn trong rừng hoa sứ bên sườn núi, 
đọc sách, ngắm cảnh, không được liên hệ với ai. 
Gia đình chỉ có mấy người đi cùng giúp việc và chăm lo cho vua ăn uống nghỉ ngơi.

Năm 1916, vua cùng con trai là cựu hoàng Duy Tân bị đày ở đảo Réunion, châu Phi. 
Bạch Dinh được sử dụng trở lại là nơi nghỉ mát của các Toàn quyền Đông Dương. 
Năm 1934, tòa nhà được nhượng lại để làm nơi nghỉ mát cho vua Bảo Đại và Hoàng hậu Nam Phương.


Nơi vua Thành Thái bị giam lỏng

Đường lên Bạch Dinh dưới tán cây giá tỵ (Ảnh: Sưu tầm)



Nơi vua Thành Thái bị giam lỏng
Trong khuôn viên Bạch Dinh có tấm bia khắc lại bài thơ do vua Thành Thái viết khi trở lại nơi này năm 1947. 
Bài thơ mang tên Sầu tây bể Cấp, nói nên nỗi lòng vua Thành Thái khi về lại quê hương. 

Bạch Đình mang đậm hơi thở của Pháp, đến đây bạn có thể thấy được đặc trưng của kiến trúc Pháp. 
Tầng hầm của biệt thự dùng để nấu ăn, tầng trệt dùng làm nơi để tiếp khách. 
Tầng trệt còn bài trí những hiện vật cổ xưa dùng để trang trí nội thất như: 
Song bình Bách điểu chầu phụng, bộ tràng kỷ Hoàng Gia ghi niên đại Khải định năm 1921, 
cặp ngà voi Châu Phi dài 170cm, bộ tam đa ngũ thái Phúc – Lộc – Thọ.

Tham quan Bạch Dinh Vũng Tàu (Ảnh: Sưu tầm)

Nơi vua Thành Thái bị giam lỏng



Vì mang đậm kiến trúc Pháp lên tầng lầu có rất nhiều cửa sổ, mỗi cửa sổ có một view khác nhau, 
nhìn ra cảnh vật xung quanh thật thích thú, đứng từ đây gió thổi qua cửa sổ mát lạnh. 
Tầng lầu thoáng đạt thích hợp là nơi dành để nghỉ ngơi.

Nơi vua Thành Thái bị giam lỏng

Nơi vua Thành Thái bị giam lỏng

Lối kiến trúc vẫn còn nguyên vẹn (Ảnh: Sưa tầm)

Nơi vua Thành Thái bị giam lỏng

Nguyên liệu để trang trí Bạch Dinh chủ yếu là sứ men. 
Khi đi xung quanh du khách sẽ thấy trên từng mảng tường là những gương mặt phụ nữ châu Âu xinh đẹp, 
đôi chim công xòe cánh phô những chấm bạc lấp lánh, đôi cá chép uốn lượn như muốn hóa rồng…
Từng chi tiết sắc sảo tôn lên vẻ đẹp của Bạch Dinh. Đặc biệt du khách không khỏi ngạc nhiên với 8 bức tượng bán thân bằng sứ men, 
mang phong cách của nghệ thuật Hy Lạp cổ đại bao quanh 3 mặt tường của dinh thự. 
Lúc bình minh hay chiều tà, ánh nắng chiếu vào khiến bức tượng càng thêm lấp lánh, tráng lệ diệu kì.

Nơi vua Thành Thái bị giam lỏng

Các chi tiết bên ngoài Bạch Dinh ở Vũng Tàu (Ảnh: Sưu tầm)

Ba mặt tường chính của tòa dinh thự có 8 bức tượng đá bán thân mang phong cách Hy Lạp cổ đại
gắn trên một đường viền chạm trổ tinh tế.

Bạch Dinh không chỉ thu hút du khách bởi kiến trúc mà còn thu hút bởi khung cảnh thơ mộng nơi đây. 
Khi đặt chân đến đây, du khách không khỏi ngỡ ngàng như đang lạc vào tòa lâu đài cổ kính giữa rừng đầy kì bí. 
Vào mùa mưa, rừng bao quanh Bạch Dinh xanh ngút ngàn, từng cành lá giá tỵ xòe ô che kín lối đi. 
Vào mùa lá rụng đâu đâu ở đây cũng bắt gặp hoa sứ, nguyên cả con đường lên Bạch Dinh cũng ngập tràn sắc đỏ, 
trắng, hồng rực cả đường đi và cả khu vườn.

Con đường lên Bạch Dinh Vũng Tàu (Ảnh: Sưu tầm)

Với vị trí đắc địa, từ Bạch Dinh có thể nhìn ra Bãi Trước, có thể nhìn bao quát ra cảnh biển, 
du khách có thể cảm nhận hơi thở của thành phố Vũng Tàu.




Hiện nay Bạch Dinh được dùng làm bảo tàng trưng bày bộ sưu tập gốm sứ quý hiếm thời Khang Hy,
vớt được từ các tàu cổ đâm tại khu vực Hòn Cau – Côn Đảo, súng thần công cùng nhiều hiện vật có giá trị khác.



Nơi vua Thành Thái bị giam lỏng



Bộ gốm sứ trong Bạch Dinh ở Vũng Tàu (Ảnh: Sưu tầm)



Categories
Information/Entertainment

Entertainment

Music to your ears

Traveling

Categories
Information/Entertainment

European Jewels – 2017

Cruising the Danube, Main and Rhine rivers (from Budapest to Amsterdam)

European Jewels (source: Uniworld)

After a long and hard working career of 42 years come to an end, instead of getting a golden watch, me and my lover & best friend decided to take a 18 days vacation in the middle of Europe to unwind, to slow down, to smell the rose and to see the old world… and wow, we did smell the flowers. We went on the European Jewels river cruise trip from Uniworld River Cruise company, visiting 4 countries and many cities, villages along the 3 great rivers : the Danube, Main and Rhine.

With Uniworld, everything is included with one single fee: food, drink, local tours with tour guides, transportation, entertainment, tips… Only airline tickets and extra travel insurance are not included. This free us from worrying about the trip planning and let us really enjoy our vacation.

We invite you to go along with us to a wonderful, amazing, peaceful and beautiful journey …

Cruising 3 rivers: Danube, Main, Rhine from Budapest to Amsterdam (source: Uniworld)

September-October is a perfect time for European travel, the temperature is not too hot, not too cold and not too crowded with tourist. Trees are are already into Fall season, beautiful color…

We left Los Angeles (California) on Sept-26-2017, landed in Paris (France) for a short stop, change airplane then continue our trip, arrived in Budapest (Hungary) in the late afternoon Sept-27.

BUDAPEST (HUNGARY)

Sept-27

The first impression with Budapest airport is a dental office inside the arriving terminal. The Uniworld employees welcome us at the terminal and it took about 30 minutes for the company bus to get to the Uniworld River Princess ship docking on the Danube river at the center of the Budapest city.

Dental clinic at the arrival terminal
River Princess ship (source: Uniworld)

All river ships are small and only 3 “living” decks plus the top deck. River Pricess maximum passengers is 128 with 41 crew members, crew mostly are from the Eastern bloc countries. We only had 80 passengers on our trip. Everday Uniworld has a local expert to give us a short lecture about the local scenery and the local history.

After the welcome dinner from the ship captain, the stunning night view of Budapest outside the dinning room with the Széchenyi Chain Bridge across the famous Danube river.

Sept-28

Today in the morning, we took the Budapest city tour to the famous Matthias Church at the top of a hill in Buda site, look over the Pest side of the Budapest city from across the Danube river and we saw the River Princess ship, the church has an architecture of mixed Muslim Mosque and Christian Church due to its past history. We then visit the Heroes’ Square, and were told Hungarian people don’t like the communist Russian due to their occupation of Hungary during the 1900s. In the afternoon, we have free time to discover Budapest on our own, we walked to the indoor Central Market Hall, bypassing the next door building of the Corvinus Budapest University. We saw Kalifornia (?) red pepper 398 Florint/1Kg (Hungary money, about $1.25 US/2 lbs) and a sausage shop “The Food of Kings – The King of Food”. About 5PM the ship sails to Vienna, Austria, passing the famous Hungarian Parliament Building. By the way, we were not lucky enough to see the world famous “Blue Danube”, we only saw the “Green Danube”

VIENNA (AUSTRIA)

Sept-29

Today is all day scenic sailing along the Danube, perfect time for the body to relax, catching up and re-sync with the local time zone… During the whole trip, Uniworld has Larry Aarons, a portrait artist, to teach passengers how to draw people portrait during the ship sailing time. The scene along the Danube river is very calm and nice, but not many castles yet… We enter the 1st river lock of this trip (more about river lock later), amazing skill of the ship captain, we have less than 12″ space (less than 20cm) from the ship to the lock cement-wall and we arrived in Vienna about early evening.

After dinner, we decided to pay extra fees for a special Uniworld passenger-only private evening tour of the Schönbrunn Palace, the main summer residence of the Habsburg monarchs with 1441 rooms Baroque style architecture, also the residence of Empress Elisabeth “Sissi”. The famous 1955 “Sissi” movie was partially filmed here.

Sept-30

Today we visited the Hofburg Palace, it was the main resident of the imperial Habsburg dynasty rulers. We then took a leisure strolling on the Kohlmarkt and Graben pedestrian streets, stopped by to enjoyed the very famous Demal coffee shop (open since 1786 and was the cake shop for the Austria royal family – a little expensive thou !). On the way back to the ship on the Danube river, we cross over a small Danube river ? – Yes, it’s the Danube canal (DonauKanal).

In the late afternoon, the River Princess sailed to Weissenkirchen, a small village along the Danube river.

Oct-1

Today we will visit a small Weissenkirchen village and the beautiful and famous 300 years old Melk Abbey, but the original abbey was here since 1000 years ago. Melk Abbey library is also one of the world most amazing library, unfortunately visitors were not allow to take picture inside the library so we have to borrow few pictures from the internet to show you what is inside the library.

The first few pictures were the early morning scenery of the very beautiful Wachau valley of Austria, very famous for high quality of wines. We were surprised to see our ship was docking in the middle of nowhere ? no docking facility (to show you that the ship is capable was docking almost anywhere along the river – we were told a little joke that “if the ship is sinking, don’t worry, either you can walk to shore or just go to the top dock, the sun deck, then we will serve you coffee – Why ? Because the river is about average 15-ft deep !)

Unfortunately, tourists can not take pictures inside the beautiful “Baroque style” Melk Abbey, these few following pictures are from the internet, but it’s exactly as what we saw. The back of the Abbey with 2 tall towers are the very famous and gorgeous Melk Abbey library and the chapel. If you don’t see the Melk Abbey yet, you don’t know about Baroque style yet – Wow, no kidding !!!

Back to the ship, my lover & best friend wants more …? so we went hiking with the ship tour guide and only 4 ship passengers to the top of the Weissenkirchen village hill, going through the village church and many small wineries. Along the way we saw several people houses with their own wine bottles for sales. I was so tired so while other continue to go hiking, both of us stopped at a view spot, all most at the hill top and rest, we look down and saw our ship far away on the left side of the church. Sunset on the Danube, what a wonderful day…

Long flying into Budapest from Los Angeles/Paris/Budapest 
Cruising the Danube River Vienna 
Cruising the Wachau Valley, Weissenkirchen-Melk 
Passau 
Regensburg 
Nuremberg 
Bamberg Würzburg - Rothenburg 
Wertheim 
Frankfurt - Heidelberg 
Rüdesheim 
Cologne 
Amsterdam 
Going home to Los Angeles - California

Categories
Information/Entertainment

Hue – Tet Mau Than 1968

IN LOVING MEMORY OF ALL THE HUE MAU THAN 1968 VICTIMS

Để Tưởng Niệm Các Nạn Nhân Của Cuộc Thảm Sát Tết Mậu Thân 1968 Tại Huế

Why ? – Tại sao ?
Map study with all details and info of longitude and latitude (Mr. TTAn)